Chương 21

Lễ kỉ niệm thành lập trường vốn đang tốt đẹp cuối cùng kết thúc chẳng đâu vào đâu.

Cố Dương bị Phàn Uyên đẩy lên xe, nhìn thấy xe đang đi về hướng nhà đối phương liền giãy giụa.

“Tớ không đến nhà cậu, tớ phải về nhà!”

“Đừng nháo.”

Phàn Uyên cúi người, kéo lại áo khoác đang quấn quanh cái đuôi cá.

Cố Dương liếʍ liếʍ đôi môi khô khốc, đuôi cá rụt lại một chút.

“Tớ muốn về nhà!”

Phàn Uyên đành phân phó tài xế đưa Cố Dương về.

Trên đường, đuôi cá của Cố Dương dần biến lại thành chân. Cậu dùng áo buộc quanh eo để che, vừa về đến nơi đã vội mở cửa nhảy xuống, đến giày cũng không thèm mang.

Cậu một mạch chạy vào phòng tắm, ngâm mình trong bồn nước, vùi mặt vào lòng bàn tay rất lâu mới ngẩng lên. Dù mắt không còn đỏ, nhưng toàn thân lại ửng hồng.

Chuyện hôm nay thật sự quá mất mặt. Cậu không biết sau này phải đối mặt với Phàn Uyên thế nào nữa.

Cậu mở sách hệ thống trong lòng bàn tay ra kiểm tra, cuối cùng cũng phát hiện một dòng chú thích bằng chữ nhỏ ở cuối phần mô tả:

P.S: Vật phẩm này không có tác dụng với nam chính.

Cố Dương: ...Khỉ thật!

Ngày hôm sau, Cố Dương xin nghỉ, không dám đi học.

Mãi đến ngày thứ ba, cậu mới gom đủ dũng khí quay lại trường, nhưng trong lòng vẫn tràn ngập xấu hổ. Không biết Phàn Uyên sẽ nghĩ gì về mình nữa.

Trên bàn Phàn Uyên vẫn đặt chiếc bình thủy tinh hôm trước, bên trong là những viên ngọc trai nhỏ lấp lánh dưới ánh mặt trời, cùng một nhành lan tiên đã héo khô.

Cố Dương thấy vậy thì mím môi, lấy nhành lan tiên tươi cất trong ngực ra, lặng lẽ cắm vào bình thay thế.

Khi Phàn Uyên bước vào lớp, Cố Dương vô thức ngồi thẳng lưng, nhưng không dám nhìn về phía hắn. Không phải không muốn nhìn, mà là... không dám.

Giữa giờ, Cố Dương gục đầu trên bàn, đột nhiên có một bàn tay đặt lên trán cậu.

Giọng Phàn Uyên vang lên từ phía trên:

“Không bị sốt chứ?”

Cố Dương theo phản xạ nghiêng đầu né tránh, lông mi rủ xuống, tim đập bắt đầu loạn cả lên.

Phàn Uyên rút tay về, đứng cạnh bàn cậu một lúc rồi xoay người rời đi. Vừa bước được một bước, tay áo hắn đã bị Cố Dương túm lấy.

Cậu vẫn cúi đầu, nhưng hai tai đã đỏ rực.

Phàn Uyên không động đậy, chờ cậu mở miệng.

Một lúc lâu sau, Cố Dương mới ngẩng đầu, lộ ra khuôn mặt đỏ ửng:

“Tớ mang kẹo… cậu muốn ăn không?”

Khóe môi Phàn Uyên khẽ cong. Tiết sau, bàn học của Cố Dương lại dịch sát sang cạnh bàn Phàn Uyên. Cậu dồn hết sách vở sang bên phải, rồi nghiêng người bò nửa thân trên qua bàn Phàn Uyên. Phàn Uyên bị cậu chen ép, đành gập sách bài tập lại.

Nhưng Cố Dương lại chẳng biết chừng mực, được một tấc lại muốn tiến một thước, thậm chí còn vươn tay sang phía Phàn Uyên.

Cậu giống hệt một chú chó con đang thăm dò lãnh địa mới, nằm sấp bên cạnh, đáng thương đến mức không ai nỡ đẩy ra. Nhưng động tác thì càng lúc càng quá đáng.

Cố Dương cong cong đôi mắt, trong lòng vui đến mức muốn bay lên trời. Cậu rất sợ Phàn Uyên sẽ hỏi tại sao lúc đó lại muốn hắn hôn cậu, may mà Phàn Uyên không hỏi gì cả.

Hiện tại độ hảo cảm của Phàn Uyên với cậu mới chỉ có 5 điểm, Cố Dương căn bản không dám nói mấy lời quái gở gì.

Cậu nghĩ, chờ thêm một chút, đợi hảo cảm cao hơn, ít nhất là đạt tiêu chuẩn đến lúc đó, cậu nhất định sẽ nói!

Phàn Uyên mặc kệ để Cố Dương dính lấy mình, cho đến khi Trác Uyển ném một mẩu phấn bay tới.

Đầu phấn nhắm chuẩn, bắn trúng trán Cố Dương khiến cậu bật thốt một tiếng, ngẩng đầu nhìn lên, đối diện là gương mặt Trác Uyển đang tức giận đến run rẩy.

“Cố Dương!”

Cố Dương lập tức đứng bật dậy: “Có!”

Trác Uyển chống hai tay lên hông, lớn tiếng quát: “Em làm sao thế hả? Cả tiết học cô đều thấy em cứ chồm qua chỗ Phàn Uyên làm gì? Phàn Uyên tính tình tốt thì em liền bắt nạt người ta sao? Hai đứa học chung hai năm rồi, tuổi còn nhỏ thì có thù oán gì to tát đến mức phải cư xử như thế hả?”

Cố Dương bị mắng đến đỏ bừng cả mặt. Cậu muốn phản bác, nhưng không biết nói gì.

Cậu đâu có bắt nạt Phàn Uyên! Rõ ràng là đang cố gắng tạo dựng mối quan hệ tốt đẹp với hắn mà!

“Em ra đứng cuối lớp cho tôi! Buổi sáng hôm nay khỏi cần ngồi học nữa!”

Cố Dương ấm ức ôm sách ra cuối lớp, vừa đi vừa nghe thấy mấy bạn học bật cười khúc khích.

Trác Uyển trừng mắt lườm thêm một cái rồi mới tiếp tục giảng bài. Cố Dương đứng ở phía sau, lúc này mới phát hiện chỗ ngồi của Từ Điềm trống trơn.

"Cô ấy không đi học sao?" Cậu thấp giọng hỏi bạn bên cạnh, mới biết được Từ Điềm đã chuyển trường.

“Chuyển trường rồi hả?”

“Ừ, đang năm cuối rồi mà đột nhiên chuyển đi, kỳ lạ ghê.”

Cố Dương lập tức nhìn về phía Phàn Uyên.

Phàn Uyên ngồi phía trước, dường như cũng cảm giác được ánh mắt của cậu, ngay khi Cố Dương nhìn sang, hắn lập tức quay đầu lại, nhìn thẳng vào mắt cậu.

Chưa đầy vài giây sau, Cố Dương liền thấy Phàn Uyên giơ tay.

“Cô Trác, em hơi buồn ngủ, sợ không tập trung nghe được, có thể ra sau đứng không ạ?”

Trác Uyển có phần bất ngờ, nhưng cuối cùng cũng gật đầu đồng ý. Cố Dương nhìn thấy Phàn Uyên ôm sách ra phía sau, đứng ngay cạnh mình.

Rõ ràng còn chỗ khác để đứng, vậy mà hắn cứ phải chen vào cùng một khúc nhỏ với mình.

Cố Dương mở sách ra, lấy sách che nửa khuôn mặt, nhưng ánh mắt lại không ngừng liếc trộm sang Phàn Uyên, thân thể cũng vô thức nghiêng dần về phía hắn.

Phàn Uyên vẫn trầm mặc đứng cạnh Cố Dương, bỗng nhiên thấp giọng mở miệng:

“Làm sao thế? Ngồi muốn dính vào tôi, đứng cũng phải dính vào à?”

Tác giả có lời muốn nói:

Tình bạn đơn thuần giữa các nam sinh à :))

Rất biết ơn sự ủng hộ của mọi người, tôi sẽ tiếp tục cố gắng hết sức!