Chương 20

Dưới đồng hồ đếm ngược của bàn tay vàng, chỉ số hảo cảm của Phàn Uyên: 5 điểm.

Vậy mà lại tăng thêm một điểm?

Đồng thời phía dưới sách hệ thống hiện ra một khung phần thưởng hình gói quà, bên cạnh viết phần thưởng dành cho 5 điểm hảo cảm.

Cố Dương không kịp chờ liền nhấn mở, ngay sau đó cảm thấy túi mình trĩu xuống, có vật gì đó rơi vào túi cậu.

Chú thích dưới biểu tượng gói quà:

"Bình xịt mệnh lệnh: vật phẩm dùng một lần. Sau khi sử dụng, đối phương sẽ hoàn toàn tuân theo mệnh lệnh trong vòng 5 phút và sẽ không lưu lại ký ức."

Cố Dương chỉ kịp đọc đến đây đã nôn nóng thử nghiệm. Cậu đi đến phía sau Phàn Uyên.

Phàn Uyên vừa thay xong áo khoác, quay người lại liền thấy Cố Dương đang nhìn mình chờ mong.

“Sao thế? Bị dọa rồi?”

Cố Dương lắc đầu: “Làm gì có! Chỉ là một xô nước thôi mà!”

“Vậy cậu đang làm gì?”

Cố Dương quay đầu liếc nhìn cánh cửa hậu trường, do dự một giây rồi mạnh tay đẩy Phàn Uyên vào phòng thay đồ, xoay người đóng cửa lại rồi khóa chốt gọn gàng.

Phàn Uyên đứng tựa vào bức tường hẹp trong phòng, tay còn đang cài nút áo, hoàn toàn để mặc Cố Dương khóa cửa.

Khóe môi Cố Dương nở một nụ cười không kìm được, rút lọ nhỏ trong túi ra, hướng mặt Phàn Uyên xịt một cái.

Phàn Uyên hơi nghiêng đầu né nhẹ, nhưng không tránh hoàn toàn. Hắn chỉ muốn xem thử Cố Dương muốn làm gì.

Cố Dương nhét lọ rỗng vào túi, chăm chú quan sát biểu cảm của Phàn Uyên.

“Phàn Uyên, mau khen tớ đẹp trai đi.”

Phàn Uyên hơi rũ mắt xuống: “Cậu đẹp trai.”

Cố Dương trong lòng nhủ thầm: Thứ này dễ dùng vậy sao? Cậu lại tiến lên một bước, gần như dán vào người Phàn Uyên: “Nói rằng tớ là người cá đẹp nhất cậu từng thấy.”

Phàn Uyên không đẩy hắn ra, chỉ nhìn Cố Dương một hồi lâu rồi đáp: “Cậu là con cá đẹp nhất tôi từng thấy.”

Cố Dương mừng rỡ, môi cong cong, mắt cũng cười cong cong, vươn tay ôm lấy cổ Phàn Uyên rồi níu sát xuống.

Phàn Uyên thuận thế cúi người, hai tay buông thõng hai bên.

Cố Dương ôm cổ hắn, miệng cười tít mắt.

“Phàn Uyên, tớ ra lệnh cho cậu hôn tớ.”

Ánh mắt Phàn Uyên rơi xuống đôi môi đỏ ửng của Cố Dương. Hắn chậm rãi cúi đầu, từ từ tiến sát.

Đến lúc này Cố Dương mới bắt đầu khẩn trương, tim đập thình thịch, vang vọng trong không gian nhỏ hẹp của phòng thay đồ.

Cậu không kìm được nhắm mắt lại, hơi ngẩng cằm lên.

Phàn Uyên cúi sát, tóc mái lướt qua mặt Cố Dương, kề sát tai hắn, nhẹ giọng nói:

“Cố Dương, cậu điên rồi à?”

Cố Dương lập tức mở choàng mắt, hoảng hốt đẩy Phàn Uyên ra một bước, lưng dựa vào cửa, rõ ràng bị dọa không nhẹ.

“Cậu cậu cậu cậu ——”

“Tôi làm sao?”

Cố Dương hít sâu một hơi, Phàn Uyên không hề bị khống chế!

Lúc này cậu chỉ hận không thể chui xuống đất trốn, xấu hổ từ đầu đến chân, quay người mở khóa, lại phát hiện lòng bàn tay toàn mồ hôi, khóa thế nào cũng mở không ra.

Phàn Uyên bất ngờ giơ tay đè lên vai Cố Dương, áp cậu lên cửa, dán sát từ phía sau.

“Cố Dương, rốt cuộc cậu muốn làm gì?”

Cố Dương quá hoảng, lúc trước bị xô nước dội còn không đến nỗi này, bây giờ thì chính mình tự tìm đường chết, đúng là sợ đến không nói lên lời.

“Làm, làm, làm ——”

Hơi thở của Phàn Uyên phả vào tai, từ từ nóng ran.

Ánh sáng trong phòng thay đồ u ám, nhưng Phàn Uyên vẫn thấy rõ tai Cố Dương đỏ rực, đỏ lan từ tai đến cổ, rồi trượt vào trong áo.

“Làm gì?” Phàn Uyên hỏi lại.

Cố Dương quay lưng về phía hắn, mắt mở to. Không biết Phàn Uyên đang trêu chọc hay dọa thật.

Ngay lúc Cố Dương khẩn trương đến mức gần như ngừng thở, hai chân cậu chụm lại, ống quần rách ra, biến thành một chiếc đuôi cá lấp lánh, xinh đẹp.

Cơ thể mềm nhũn ngã xuống, suýt chút nữa ngồi bệt xuống đất thì bị Phàn Uyên nhanh tay đỡ lấy.

Phàn Uyên ôm eo mềm nhũn của Cố Dương, hơi kinh ngạc: “Bị dọa đến như vậy sao? Cái đuôi cũng lộ ra rồi.”

Cố Dương chớp mắt, từng viên ngọc trai nhỏ từ khoé mắt rơi xuống, nện vào ngực Phàn Uyên.

Phàn Uyên sửng sốt, rõ ràng là Cố Dương đùa dai trước, chẳng qua hẳn chỉ thuận theo dọa cậu một chút, vậy mà tình cảnh lúc này lại biến hẳn thành kẻ xấu tội ác tày trời bắt nạt Cố Dương phát khóc.

Phàn Uyên bối rối một lát, nhưng rất nhanh đã bình tĩnh lại.

Cố Dương được hẳn đỡ trong tay, đuôi mềm nhũn rũ xuống, hai tay giữ lấy cánh tay Phàn Uyên, cúi đầu làm lộ ra cái cổ ẩm ướt mồ hồ, có vài sợi tóc dính ở trên đó, trông vừa yếu đuối vừa đáng thương.

Cậu buông tay đang nắm Phàn Uyên ra, để mặc cho Phàn Uyên giữ lấy eo, hai tay hấng dưới cằm của mình.

Phàn Uyên nâng đuôi của Cố Dương lên nhấc cậu lên trước mặt. Trên đất đầy bụi bẩn, đuôi của Cố Dương dính bẩn không biết có thể bị nhiễm vi khuẩn gì đó không.

“Cậu đang làm gì đấy?” Phàn Uyên hỏi.

Cố Dương khóc không ngừng, đôi mắt đỏ hoe vẫn không quên lườm hắn một cái: “Ngọc trai, không thể lãng phí.”

Thì ra trong lúc khóc, Cố Dương còn không quên giơ tay hứng ngọc trai đang rơi ra từ mắt mình.

Phàn Uyên vừa tức vừa buồn cười, đành cởϊ áσ khoác vừa thay sạch, lót dưới đất.

Cố Dương được đặt lên đó, hai tay vẫn chống cằm hứng ngọc trai, ngước mắt lên đầy tủi thân.

Phàn Uyên nhíu mày: “Vậy mà cũng khóc?"

Cố Dương xoay người đưa lưng về phía Phàn Uyên, không thèm nói!

Trong khi dưới sân khấu, Từ Điềm vẫn luôn lo lắng tiến đến gần hậu trường, liền thấy cảnh Phàn Uyên ôm Cố Dương bước ra.

Tư thế kia cứ như bế một đứa trẻ, hai người dính sát, thân mật đến mức khiến người khác đỏ mặt.

Cố Dương sợ bị thấy, vùi mặt vào cổ Phàn Uyên. Ngọc trai từ mắt rơi theo cổ áo cậu xuống bụng.

Nửa người dưới đuôi cá được quấn trong áo khoác, đuôi bị Phàn Uyên nắm chặt, không cho động đậy.

Cố Dương vẫn không kiềm chế được mà cong chóp đuôi lên nghĩ thầm: sao Phàn Uyên có thể không thèm khách khí mà cầm đuôi của mình như vậy.

Phàn Uyên đi được nửa đường thì nghiêng người nhìn về phía sau. Từ Điềm lập tức trốn ở phía sau tủ, cũng may Phàn Uyên chỉ liếc mắt một cái rồi đi tiếp.