Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Công Lược Nam Thần Lật Xe Hàng Ngày

Chương 17

« Chương TrướcChương Tiếp »
Cố Dương trong lòng lo lắng, tuy rằng trong nguyên tác Phàn Uyên cùng hồng nhan tri kỷ kia không phát sinh chuyện gì nhưng không sợ vạn nhất chỉ sợ nhất vạn.

Cậu nhất định phải ngăn cản!

Cố Dương vắt hai tay qua vai Phàn Uyên, cúi đầu chăm chú nhìn vào mắt hắn.

"Tớ với cậu đàn không được sao?"

Phàn Uyên nghiêng đầu: "Cậu biết đàn dương cầm không?"

Cố Dương mím môi một cái: "Không biết... Nhưng tớ có thể học! Nếu chỉ học một bài thì nhất định có thể được!"

Phàn Uyên đột nhiên vươn tay kéo cao cổ áo của Cố Dương: "Từ giờ tới ngày lễ kỷ niệm chỉ còn năm ngày, cậu làm được không?"

Cố Dương gật mạnh đầu theo bản năng, tay nắm lấy tay Phàn Uyên đang giữ cổ áo của mình: "Tớ có thể! Cậu dạy thì tớ nhất định có thể!"

Phàn Uyên đẩy Cố Dương ra, chân đẩy cho ghế dựa trượt về phía sau, kéo dãn khoảng cách giữa hai người.

"Cố Dương, không phải tôi đã nói với cậu rồi sao, không được cúi người xuống thấp như vậy."

Cố Dương lập tức đứng thẳng người, mong đợi mà hỏi: "Cậu đồng ý dạy tớ?"

Phàn Uyên xoay ghế quay lưng lại với Cố Dương: "Ba ngày, tôi chỉ dạy trong ba ngày, nếu như cậu có thể học được tôi sẽ đi nói lại với giáo viên."

Cố Dương thở hắt ra một hơi, trên mặt lộ ra vẻ như trút được gánh nặng.

Nhưng Phàn Uyên vừa nói xong đã bắt đầu đuổi người: "Đã muộn rồi, tôi gọi tài xế đưa cậu về."

Cố Dương đã đạt được mục đích cũng không nhất quyết đòi ở lại, thu dọn đồ đạc của mình rồi ra về.

Phàn Uyên chờ Cố Dương đi rồi mới từ trên giá sách rút ra một quyển sổ ghi chép dày nặng, ở trong quyển sổ đó có một tờ giấy, trên đó viết tên Cố Dương.

Lúc này, Phàn Uyên viết vào phía sau tên của Cố Dương thêm hai từ: người cá.

Cố Dương, rốt cuộc cậu tiếp cận tôi với mục đích gì?

Trên đường trở về, Cố Dương mở lòng bàn tay, phát hiện độ hảo cảm của Phàn Uyên lại tăng lên 1 điểm, hiên tại đã là 4 điểm.

Cố Dương nhẫn nhịn một chút, vẫn là gập người úp xuống xe mà cười.

So với những gì trong sách nói, Phàn Uyên hình như cũng không vô tình đến vậy phải không?

Hôm sau đi học, Cố Dương cố ý ghé qua tiệm hoa, mua một nhành lan hồ điệp nhỏ tươi nhất rồi mang đến trường.

Không ngờ vừa bước vào lớp, cậu đã thấy một nữ sinh đang ngồi ở chỗ của Phàn Uyên, tay cầm lọ ngọc trai nhỏ, nhìn một cách chăm chú. Lúc này, Phàn Uyên vẫn chưa tới lớp.

Sắc mặt Cố Dương lạnh xuống, đi tới hỏi: "Cô là ai? Đang làm gì thế?"

Nữ sinh bị Cố Dương bất thình lình lên tiếng dọa sợ hết hồn, trong tay vẫn cầm lọ đựng ngọc trai, ngầng đầu lên hướng về phía Cố Dương cười cười miễn cưỡng.

Cố Dương trước đây nổi danh là loại con ông cháu cha hung hăng như vậy, dĩ nhiên nữ sinh này biết cậu.

"Cậu là Cố Dương? Xin chào, tớ là Mạnh Quân Nhàn học ở ban hai, tớ tới tìm Phàn Uyên có việc."

Manh Quân Nhàn?

Vừa nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo đã đến rồi, đây không phải là hồng nhan tri kỷ trong nguyên tác sao?

Cố Dương giật lấy lọ thủy tinh đựng ngọc trai từ tay Mạnh Quân Nhàn, lấy đóa hoa đã héo ở bên trong vứt đi, rồi đặt đóa lan tiên mới mua vào.

Chẳng qua bỏ hoa xong cậu cũng không đem lọ thủy tinh thả lại bàn của Phàn Uyên mà đem tới để lên bàn của mình.

Mạnh Quân Nhàn có hơi xấu hổ, nhìn thấy Cố Dương đặt đồ lên trên bàn của cậu còn tưởng rằng đó là đồ của Cố Dương, nhưng đồ của Cố Dương sao lại để ở bàn Phàn Uyên?

Vì vậy cô mở miệng hỏi, giọng điệu còn hơi kỳ lạ: "A, xin lỗi, đó là đồ của cậu hả? Tớ tưởng đó là của Phàn Uyên đấy."

Cố Dương nghe xong câu này càng cảm thấy không vui, nghiêng đầu lạnh lùng liếc Mạnh Quân Nhàn một cái: "Đồ của Phàn Uyên thì cô có thể chạm vào sao?"

Mạnh Quân Nhàn mặc dù học ở ban hai, nhưng ban hai cũng là lớp trọng điểm, cô lại đa tài đa nghệ vẻ ngoài xinh đẹp, đã bao giờ bị người ta mẳng như vậy đâu chứ. Trên mặt vừa xấu hổ vừa uất ức, cắn môi không biết đáp lại như nào, ngước lên thì thấy Phàn Uyên đi vào phòng học.

Cô lập tức đứng lên bắt chuyện với Phàn Uyên, đôi mắt ửng đỏ, dáng vẻ như vừa phải chịu đựng oan ức ngập trời.

Cố Dương cũng nhìn thấy, cậu lập tức dời ánh mắt đi chỗ khác, còn cố tình vơ lọ thủy tinh vào trong lòng mình, không thèm nhìn Phàn Uyên.

Phàn Uyên đi tới chỗ ngồi của mình, nhìn Mạnh Quân Nhàn, lại nhìn Cố Dương đang nằm nhoài ra bàn đưa lưng về phía hắn.

Lọ thủy tinh đựng ngọc trai bị cậu ôm vào trong lòng, bên trong cắm một bông lan tiên sạch sẽ tươi mới.

Mạnh Quân Nhàn nhỏ giọng nói: "Phàn Uyên...Cuối cùng cậu cũng tới."

Phàn Uyên để balo xuống, mắt không nhìn cô: "Có chuyện gì không?"

Mạnh Quân Nhàn hai tay ở trước người cứ xoản xuýt vào nhau, ngượng ngùng nói: "Mấy ngày nữa là tới lễ kỷ niệm thành lập trường đúng không? Giáo viên nói tớ và cậu nên tập luyện cùng nhau nhiều hơn, tránh cho trong ngày lễ biểu diễn gặp sự cố."

Phàn Uyên đã sửa sang xong sách vở, vẻ mặt mỉm cười lễ phép nhìn về phía Mạnh Quân Nhàn "Tôi sẽ không đàn sai, không cần phải luyện nữa."

Mạnh Quân Nhàn ngẩn người, sắc mắt không tốt. Phàn Uyên là nam thần của toàn trường, mọi mặt đều ưu tú, tính cách cũng ôn hòa lễ độ, cô ỷ vào chuyện này mà mịt mờ thể hiện với những người xung quanh rằng hai người có quan hệ không bình thường. Phàn Uyên là người có phong độ, sẽ không ra mặt vạch trần lời nói dối của cô.

Phàn Uyên từ lúc nào lại nói chuyện không khách khí như thế này?

Dù hắn vừa cười vừa nói, nhưng Mạnh Quân Nhàn vẫn cảm thấy hai má nóng bừng như bị người ta tát một cái.

Theo thời gian trôi qua, phòng học dần dần có nhiều người hơn, không ít bạn học đang đứng hóng chuyện.

Mạnh Quân Nhàn cắn môi quyết tâm nhìn Phàn Uyên mỉm cười: "Tớ biết cậu rất lợi hại, coi như là cậu giúp tớ luyện tập nhé."

Cố Dương vẫn luôn không nhìn hai người, ngay lúc nghe thấy lời này cậu không nhịn được "Hừ" một tiếng.

Thanh âm không lớn, nhưng Phàn Uyên nghe thấy.

Phàn Uyên đi tới bên cạnh Cố Dương, thân thể dựa vào bàn của cậu, cầm lọ thủy tinh Cố Dương giấu trong khuyu tay giơ lên trước mặt, ngắm nhìn bông lan tiên nho nhỏ xinh xắn. Giọng điệu hắn hơi hờ hững, giống như tất cả sự chú ý đều đã đặt lên đóa hoa kia.

"Tôi quên chưa nói với cậu, tiết mục hợp tấu dương cầm đã bị hủy bỏ rồi"

Mạnh Quân Nhàn hết sức kinh ngạc: “Cái gì? Phàn Uyên, cậu không đàn nữa sao?"

Tâm mắt Phàn Uyên nhìn qua đóa lan tiên, lạnh nhạt nhìn về phía Mạnh Quân Nhàn: "Không phải tôi không chơi, là cậu không chơi."

Cố Dương đem mặt vùi trong khuỷu tay, trái tim nảy lên kịch liệt.

Tác giả có lời muốn nói:

Tiếp cận để làm gì ư? Thì chính là làm đó.
« Chương TrướcChương Tiếp »