Chương 16

Phàn Uyên tưởng mình nghe nhầm: “Cậu vừa nói cái gì?”

Lúc này Cố Dương mới giật mình nhận ra, vội xoay người, lưng dán chặt vào bể cá thủy tinh, khóe miệng khẽ giật, ngượng ngùng đáp:

“Đâu có... Tớ có nói gì đâu.”

Phàn Uyên hơi hạ tầm mắt nhìn xuống cái mông của Cố Dương.

Cố Dương đưa hai tay ra phía sau che mông lại, khẩn trương đánh trống lảng sang chuyện khác: "Tớ có mấy bài không hiểu, cậu dạy tớ được không?"

Phàn Uyên thu tầm mắt lại nói: "Đến đây."

Bàn trong thư phòng rất lớn, Cố Dương ngồi ở phía đối diện Phàn Uyên lấy tất cả sách bài tập của mình ra lật tới lật lui, moi ra được một nắm giấy nhàu nhĩ bị vo tròn.

Chờ Cố Dương tìm thấy bút thì Phàn Uyên đã cầm một tờ giấy trong đó mở ra xem. Cố Dương lập tức nhào tới phía trước muốn cướp lại giấy từ tay Phàn Uyên, còn đυ.ng rơi mấy cuốn sách.

Phàn Uyên cũng không tranh giành, tùy ý để Cố Dương lấy lại tờ giấy.

Hắn lấy từ trong balo ra một túi kẹp tài liệu, rút mấy tờ giấy rồi để vào giá sách. Cố Dương nhìn chắm chắm mấy tờ giấy kia: "Đó là gì thế?"

Phàn Uyên liếc cậu một cái: "Còn có thể là cái gì."

Cố Dương hai má đột nhiên bừng đỏ, trong ánh mắt có phần không dám tin: "Cậu giữ lại cái này làm gì?"

Phàn Uyên vẫn rất bình thản ngồi xuống, lấy một quyển bài tập mở ra xem: " không phải là viết khá tốt sao, giữ lại làm kỷ niệm."

Cố Dương suýt nữa cho rằng điểm hảo cảm của Phàn Uyên đối với cậu phải đạt tối đa luôn rồi, nếu không sao hắn lại giữ lại mấy tờ giấy in truyện kia làm gì?

Cậu lập tức đem lòng bàn tay trái mở ra, điểm hảo cảm vẫn là 3 điểm, không hề thay đổi.

Cố Dương hơi hoang mang, chẳng qua chỉ là 3 điểm mà đã khiến cho Phàn Uyên giữ lại truyện người lớn cực kì xấu hổ giữa hai người làm kỷ niệm, vậy nếu điểm hảo cảm tối đa thì Phàn Uyên sẽ nhiệt tình tới mức nào chứ?

Chẳng lẽ sẽ thật sự giống truyện kia viết, nhốt cậu lại rồi… như vậy như vậy chứ?

Nghĩ tới còn cảm thấy...hơi hưng phấn nha.

Cậu đỏ mặt, nằm úp trên bàn, lén nghiêng đầu nhìn sang tập bài tập mà Phàn Uyên đang làm trước mặt.

"Môn Hóa à? Cũng được, tớ cũng muốn học."

Phàn Uyên lôi một tờ giấy trắng ra giảng bài cho Cố Dương, cậu cũng không hề lộn xộn mà nằm nhoài trên bàn nghe rất nghiêm túc. Cậu còn muốn nâng cao thành tích để cùng thi một trường đại học với Phàn Uyên đó, nếu thật sự thi không nổi thì học cùng một thành phố cũng được.

Huống hồ đời trước Cố Dương phải nằm viện từ năm lớp 11, chưa từng được trải qua kỳ thi đại học nên thật sự vô cùng tiếc nuối.

Cố Dương nghiêm túc học tập nên tốc độ nghe hiểu cũng nhanh hơn, đang chăm chú nhìn Phàn Uyên viết công thức hóa học thì phát hiện tốc độ nói của Phàn Uyên có lúc chậm lại, ngay cả tốc độ viết chữ cũng thỉnh thoảng ngừng lại một chút.

Cố Dương nghi hoặc ngầng đầu, phát hiện Phàn Uyên đang nhìn mình chằm chằm.

"Sao thế?" Cố Dương sờ sờ mặt mình, "Trên mặt tớ có dính gì à?"

Phàn Uyên vươn tay túm lấy cổ áo của Cố Dương kéo lên cao

"Lúc bình thường cậu đều thích mặc áo cổ thấp thế này à?"

"Cái gì?" Cố Dương cúi đầu nhìn, lúc này mới phát hiện do mình cứ nằm nhoài ra bàn nên cổ áo mở rộng, l*иg ngực chỉ cần liếc mắt một cái là thấy rõ mồn một, mặt bàn đá hoa cương lại lạnh lẽo, nơi nào đó không tránh khỏi phát sinh phản ứng sinh lý.

Cố Dương đột nhiên đứng lên túm lấy cổ áo, lại cảm thấy bản thân phản ứng hơi quá, hai tay buông ra túm lấy quần, cực kỳ luống cuống.

Phàn Uyên để bút xuống đứng dậy kéo Cố Dương ngồi xuống bên cạnh hắn.

"Mặc quần áo kiểu này đừng đem người áp xuống thấp như vậy.

Dứt lời, Phàn Uyên lại cầm bút lên tiếp tục giảng bài như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Nhưng tâm trạng vốn bình tĩnh của Cố Dương thì đã hoàn toàn rối loạn.

Cậu cũng là bị dọa sợ, trước đây không hề chú ý tới, vừa nãy mới phát hiện thì ra con trai nếu bị thứ gì lành lạnh kí©h thí©ɧ thì cũng có thể trở nên như vậy.

Không biết Phàn Uyên đã nhìn bao lâu rồi, Nhìn thấy thì thôi đi, vậy mà còn mở miệng nhắc cậu nữa chứ!

Phàn Uyên lại giảng tjeem mấy đề thì phát hiện Cố Dương không tập trung, bèn dứt khoát dừng lại.

"Không muốn nghe giảng?"

Cố Dương đem sách bài tập gấp lại, miễn cưỡng cười cười: "Chúng ta nghỉ ngơi chút đi? Tâm sự một lát nhé?"

Cố Dương chẳng qua là tùy tiện nói như vậy thôi, vì chuyện vừa rồi làm cậu cảm thấy đứng ngồi không yên, nhưng Phàn Uyên lại ngồi thắng người, nghiêm túc bày ra dáng vẻ bây giờ chúng ta tán gẫu đi.

"Cậu muốn nói chuyện gì?"

Ánh mắt Cố Dương đảo loạn cả lên, nói nhăng nói cuội: "Ừm... Sắp tới ngày Quốc khánh rồi! Nghỉ hè cậu muốn đi đâu chơi?"

Phàn Uyên một tay nhẹ nhàng chuyển động, cây bút nhỏ dài ở đầu ngón tay hắn linh hoạt xoay tròn.

"Quốc khánh? Ngày đó trường có hội diễn văn nghệ mừng kỷ niệm 10 năm thành lập trường, cậu không nhớ?"

Cố Dương vỗ đầu một cái, đúng thật! Phàn Uyên không nhắc là cậu quên luôn!

Nói đến lễ kỉ niệm thành lập trường thì không thể không nói tới hồng nhan tri kỷ cùng Phàn Uyên cùng nhau biểu diễn tiết mục trong nguyên tác rồi!

Lúc đang đọc nguyên tác, Cố Dương mấy lần tưởng hồng nhan tri kỷ này chính là nữ chính, kết quả hồng nhan gì thì cũng chỉ là người qua đường, đến tận lúc kết thúc Phàn Uyên vẫn độc thân như thường.

Nhưng hành vi của vị hồng nhan tri kỷ này thật sự hơi đáng ghét, cô ta không chỉ dựa vào lần biểu diễn hợp tấu này mà khoe khoang khắp nơi mình cùng Phàn Uyên quan hệ thân thiết, còn dựa vào việc nhờ vả giáo viên mà quấn lấy Phàn Uyên luyện tập. Sau đó nói với người khác hai người bọn họ thân mật thế nào, không bình thường ra sao, mà Phàn Uyên từ đầu tới cuối đều không có thái độ gì đối với nữ sinh này.

"Lễ kỉ niệm thành lập trường cậu sẽ biểu diễn đúng không?" Cố Dương hỏi.

Phàn Uyên động tác xoay bút vẫn không ngừng: "Đã công bố rồi mà? Hợp tấu dương cầm."

Nội dung kịch bản đúng là không thay đổi!

Vị hồng nhan tri kỷ này bởi vì ngày kỷ niệm thành lập trường được biểu diễn chung với Phàn Uyên một bài hợp tấu, dẫn tới cả năm sau đó hai người bị truyền đi các loại scandal, thêm vào dáng vẻ ngầm thừa nhận của cô ta làm tất cả mọi người đều nghĩ rằng cô ta chính là bạn gái của Phàn Uyên.

Chuyện này sao mà được!

Cố Dương cuống lên, vội vàng giữ tay Phàn Uyên, cây bút đang quay trên tay lạch cạch rơi xuống bàn.

"Không được!"

Phàn Uyên không hiểu: “Cái gì không được?"

Cố Dương gấp gáp nhổm dậy từ trên ghế ngồi, nghiêng cả nửa người về phía Phàn Uyên

"Độc tấu không được à? Nhất định phải hợp tấu ?"

Phàn Uyên rút tay về: "Không được, tiết mục đã được quyết định xong rồi, tại sao còn muốn thay đổi?"