Chương 15

"Tôi thích ăn cá."

Phàn Uyên cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói vẫn như cũ bình thản, người lại từ trên ghế đứng lên, đi đến bên cạnh Cố Dương, đè nặng bờ vai cậu, nhấn cậu ngồi xuống ghế.

Phàn Uyên khẽ đặt một tay lên vai Cố Dương, ánh mắt lạnh lùng dừng lại trên người Từ Điềm, giọng nói bình thản nhưng rõ ràng: “Tôi thích ăn cá, cũng đang tính nuôi một con.”

Nói đến đây, ánh mắt Phàn Uyên bỗng nhìn thẳng vào mắt Từ Điềm, khóe miệng dần thả lỏng, nụ cười cũng biến mất.

Hắn chậm rãi nói thêm một câu: “Nuôi một con, lớn.”

Từ Điềm hoảng hốt lùi về phía sau một bước, luống cuống ngồi thụp xuống, giả vờ nhặt chiếc cặp bị rơi trên đất, rồi vội vã trở lại chỗ ngồi của mình, lục lọi liên tục trong cặp, động tác lộn xộn đầy căng thẳng.

Phan Phỉ thấy Từ Điềm không đôi co với mình thì cũng tức tối ngồi xuống, không quên lẩm bẩm một câu: “Đầu óc có vấn đề.”

Từ Điềm nghe thấy được, nhưng cô không dám tiếp tục cãi nhau với Phan Phỉ.

Cô luôn cảm thấy, Phàn Uyên vừa mới đe doạ mình.

Ánh mắt lạnh lùng, âm lãnh như vậy dường như muốn nói: Nếu cô dám nói ra ngoài, cô nhất định phải chết.

Tình cảm thầm mến Phàn Uyên suốt gần ba năm của Từ Điềm, đến khoảnh khắc này gần như sụp đổ. Tim cô đập thình thịch, nhưng không phải vì rung động mà là vì sợ hãi.

Làm sao cô có thể thích một người đáng sợ đến như vậy?

Thì ra, Phàn Uyên lại đáng sợ đến thế sao?

Cố Dương sau khi nghe câu trả lời của Phàn Uyên, khóe môi không kìm được mà cong lên, nụ cười cũng không thể che giấu nổi.

Phàn Uyên một lần nữa ngồi trở lại trên chỗ ngồi, Cố Dương lôi kéo ghế dựa lại gần, từ trong lòng ngực lấy ra một đóa hoa dại mới cắm vào bình thủy tinh, bỏ bông cũ đi.

Phàn Uyên không ngăn cản, chỉ là để chân đạp lên thanh phía dưới ghế dựa của Cố Dương, ngăn cản cậu tiếp tục tới gần.

"Trở về, sắp đến giờ vào lớp rồi."

Cố Dương sao có thể ngoan ngoãn nghe lời, cậu hiện tại vui vẻ cực kì, đôi tay nằm bàn Phàn Uyên, da mặt dày hỏi: “Này, Phàn Uyên, cậu nhìn cái kia...... có cảm giác gì vậy?"

Phàn Uyên bình tĩnh hỏi: "Cái nào."

Cố Dương cười hì hì: “Còn có thể là cái nào, là cái kia đó, cái mà cậu đem tớ giam lại đó!"

Tay Phàn Uyên đang lật sách dừng một chút: "Không có cảm giác gì."

“Chậc." Cố Dương có chút thất vọng, lại có chút nhảy nhót: “Cậu nói muốn nuôi cá, là thật hay giả? Nuôi loại lớn như nào?"

Phàn Uyên rốt cuộc quay đầu nhìn về phía Cố Dương, Cố Dương đôi mắt lấp lánh, toàn thân giống như đều đang nói: Cậu xem lớn như tớ được chưa?

Nhưng Phàn Uyên chẳng hề để Cố Dương được như ý. Hắn thản nhiên đưa tay bẻ từng ngón đang bám lấy bàn của Cố Dương, chân dài đá ghế của cậu trở về vị trí cũ, rõ ràng không muốn để ý đến cậu.

Trong lòng Cố Dương như có móng vuốt cào nhẹ, ngứa ngáy không chịu nổi. Cả ngày cứ quanh quẩn bên Phàn Uyên mà vẫn không moi ra nổi một câu trả lời.

Buổi tối về nhà, Cố Dương nhìn cuốn sách hệ thống trên tay trái, 3 điểm hảo cảm, nghĩ sao cũng thấy con cá lớn Phàn Uyên nói chính là mình.

Bằng không làm sao giải thích được tự nhiên độ hảo cảm của Phàn Uyên tăng 2 điểm?

Cũng không thể bởi vì xem truyện người lớn chứ?

Nghĩ vậy, Cố Dương liền kéo chăn qua che mặt.

Sáng hôm sau, Cố Dương thần thái rạng rỡ đến lớp. Hôm nay cậu đến sớm, vừa thấy Phàn Uyên bước vào liền lập tức ngồi lại gần.

Phàn Uyên tháo tai nghe, đặt balo xuống, coi như không nhìn thấy cậu.

Cố Dương giữ lấy khuỷu tay Phàn Uyên, ghé sát lại nhỏ giọng hỏi: “Phàn Uyên, tối nay cậu có bận không? Tớ muốn đến nhà cậu chơi, tiện thể... xem thử cá cậu nuôi.”

Phàn Uyên quay đầu liếc nhìn Cố Dương một cái, trong mắt vụt qua một tia ý cười rồi biến mất.

“Được thôi, cậu muốn đến thì cứ đến.”

Cố Dương dùng sức gật đầu, trong lòng kích động muốn chết.

Cậu muốn xem nhà Phàn Uyên thật sư nuôi cá hay không, vẫn là...

Hì hì.

Cố Dương mong đợi suốt một ngày, lên lớp cũng không tập trung, bởi vì vô duyên vô cớ cười ngây ngô bị giáo viên gọi lên phê bình rất nhiều lần.

Vừa tan học, Cố Dương và Phàn Uyên cùng nhau đi ra cổng trường.

Trước cổng trường, Từ Điềm nhìn thấy Cố Dương lên xe nhà Phàn Uyên, cắn răng giậm chân.

Phan Phỉ đi ngang qua, chậc chậc hai tiếng, vẻ mặt khinh thường.

Một số người, chính là không chịu hiểu.

Cố Dương và Phàn Uyên cùng nhau ngồi ở ghế sau, dọc đường đi cậu không ngừng hỏi Phàn Uyên.

"Cá nhà cậu trông như thế nào?"

“Bể cá có lớn không?"

Cho đến khi vào nhà Phàn Uyên, Cố Dương trong thư phòng Phàn Uyên tìm thấy một cái bể cá cực lớn.

Nó gần như chiếm cả một mặt tường, chứa hai cái Cố Dương cũng đủ, chính là bên trong có chút trống vắng, chỉ có nước, không có cá.

Cố Dương trong lòng đắc ý, gò má cũng mang theo chút hưng phấn hồng nhạt, quay đầu nhìn về phía Phàn Uyên: “Cá đâu?"

Đầu ngón tay của Phàn Uyên chỉ một hướng, Cố Dương mới nhìn thấy một con cá cảnh chỉ to bằng bàn tay từ góc bể cá chầm chậm bơi tới, dáng dẻ thoải mái.

Cố Dương không phục: “Chỉ có nó? Nhỏ như vậy? Cậu không phải muốn cá lớn sao?"

Phàn Uyên nhìn con cá nhỏ lắc mông béo bơi qua bơi lại, hỏi : "Mông không đủ lớn sao?"

Cố Dương nhìn chắm chắm cái mông lớn của con cá, nhất thời máu nóng dồn lên não, hung tợn nói: "Mông tớ cũng rất lớn."

Tác giả có lời muốn nói:

Não bổ cảnh nam thần bá đạo cưỡng đoạt mỹ nhân ngư, trên giường đại chiến ba trăm hiệp.