Chương 6

Cố Dương nghe xong, chóp đuôi không tự giác cong lên, vỗ nhẹ lên mặt đất vài cái, mấy viên ngọc trai lăn trên mặt đất bị quật bay, rơi vào bể bơi.

Cố Dương cúi đầu nhìn thấy, kêu lên: “Ngọc trai"

Phàn Uyên liếc nhìn ngọc trai rơi vào bể bơi, thả Cố Dương xuống, đứng dậy.

Cả hai người đã ướt đắm, lúc ôm nhau còn không lạnh lắm, Phàn Uyên vừa rời khỏi Cố Dương liền hắt xì một cái.

Cậu thấy Phàn Uyên muốn đi, duỗi tay nằm tay áo Phàn Uyên lại bị hẳn né tránh.

"Không được đi!" Chóp đuôi của Cố Dương nôn nóng đập vào mặt đất. Thế nhưng cậu vừa mới biến thành người cá không lâu, chưa học được cách khống chế cái đuôi mềm mại này, chỉ có thể ngồi dưới đất trơ mắt nhìn bóng lưng của Phàn Uyên.

Trong lòng cậu lo lắng, viên ngọc trai vừa mới nhặt lên lại rơi xuống cũng không thèm để ý.

Phàn Uyên chỉ là đi lấy khăn tắm, cái đuôi của Cố Dương không chịu ngoan ngoãn lộ ra khỏi áo khoác vẫy lên vẫy xuống như vậy thì làm sao đưa cậu trở về?

Lúc này trong nhà Phàn Uyên đang rất náo nhiệt, đại sảnh tầng một toàn là người.

Phàn Uyên vừa quay lại với chiếc khăn tắm trên tay, liền thấy khóe mắt Cố Dương lại bắt đầu rơi xuống những hạt ngọc trai tròn trịa.

Cố Dương ưỡn ngực, cố tỏ vẻ hung dữ.

Cậu không muốn khóc nhưng có lẽ vì biến thành người cá nên không khống chế được nước mắt.

Nhìn Phàn Uyên quay lại, ánh mắt Cố Dương sáng lên.

Nhìn Phàn Uyên dùng khăn tắm bọc kín phần đuôi của mình một cách cẩn thận, Cố Dương khẽ nhúc nhích, lẩm bẩm nho nhỏ: “Cậu thật tốt.”

Phàn Uyên dùng cả hai tay bế bổng Cố Dương lên, tiện tay trùm áo khoác lên đầu cậu.

“Thành thật chút, nếu không muốn bị phát hiện thì đừng cựa quậy lung tung.”

Cái đuôi vốn đang vùng vẫy của Cố Dương lập tức yên lặng, ngoan ngoãn để Phàn Uyên bế đi.

Buổi tiệc sinh nhật vốn đang náo nhiệt, bỗng chốc trở nên yên lặng.

Các bạn học trường Trung học Thượng Thư đều trợn tròn mắt nhìn Phàn nam thần ôm một người được quấn kín mít đi vào, cả người còn ướt đẫm.

Một người bạn thân khác của Phàn Uyên là Lý Tử Yên bất ngờ đập mạnh lên vai Mạnh Triển:

“Trời đất ơi! Có chuyện lớn rồi! Phàn Uyên vừa ra ngoài một lát, giờ lại ôm một cô gái trở về! Không biết con gái nhà ai nữa?”

Mạnh Triển chỉ cười gượng, cúi đầu cắm cúi ăn, không nói một lời.

Làm gì có cô gái nào? Đó là Cố Dương!

Mạnh Triển muốn hét lên điều đó, nhưng hắn không dám.

Phàn Uyên mang trên mặt chiếc mặt nạ văn nhã hoàn mỹ, hắn gật đầu với tất cả các vị khách và bạn học, nở nụ cười đúng mực nhất.

"Có người rơi xuống bể bơi, tôi đưa cậu ấy lên lầu trước."

Cố Dương giấu đầu trong áo khoác của Phàn Uyên, không nhìn thấy người bên ngoài, nhưng cậu cảm nhận được vô số ánh mắt đang dồn về phía mình. Cậu không nhịn được đưa tay kéo kéo cổ áo Phàn Uyên.

Phàn Uyên một tay giữ lấy sau lưng Cố Dương, tay còn lại ôm chặt đuôi cá của cậu. Dù bị kéo cổ áo, hắn vẫn giữ nguyên sắc mặt bình tĩnh, chỉ khẽ vỗ nhẹ lên đuôi cá của Cố Dương như để cảnh cáo.

Cố Dương lập tức cứng đờ người, rụt vai lại, không dám cử động thêm.

Phàn Uyên sao lại vỗ mông cậu.

Nếu không phải có nhiều người đang nhìn, chắc cậu đã quẫy đuôi rồi.

Phàn Uyên ôm Cố Dương lên tầng, đi thắng vào phòng ngủ.

Vừa vào cửa Cố Dương đã bị Phàn Uyên ném lên trên giường, chiếc giường này độ đàn hồi rất tốt, Cố Dương còn nhún vài cái.

Cậu ngay lập tức kéo chiếc áo khoác đang che mặt của mình xuống, thấy Phàn Uyên ôm cánh tay dựa vào cạnh cửa nhìn cậu, ánh mắt lạnh lẽo, giống như nhìn một con cá chết.

Chút giận dỗi vì bị ném lên giường của Cố Dương liền biến mất, vây đuôi không thoải mái cọ lên khăn trải giường.

" Có, có chút khô.."

Mặt Phàn Uyên không biểu tình, khiến cậu cảm thấy sợ hãi.

Vẻ lạnh lẽo trên mặt Phàn Uyên đột nhiên biến mất, hắn đưa tay khoá cửa lại, bước tới mở chiếc khăn đang bọc đuôi Cố Dương ra.

"Chỗ nào khô?"

Cố Dương nhếch cái đuôi lên, đặt vào cánh tay Phàn Uyên đang vịn ở mép giường, khuôn mặt bị lạnh có chút tái nhợt.

“Đuôi rất khô...... Thật là khó chịu......"

Lớp vảy lạnh mềm đột nhiên chạm vào mu bàn tay, Phàn Uyên khựng lại, lập tức đứng dậy, lùi về sau một bước rồi bước vào phòng tắm.

Hắn không ngờ có ngày bồn tắm của mình lại chứa một người khác, dù có lẽ người này cũng không hẳn là người.

Cố Dương bị Phàn Uyên đặt vào làn nước ấm với nhiệt độ vừa phải, thoải mái thở dài một hơi.

Sau khi biến thành nhân ngư, cảm xúc của cậu trở nên nhạy cảm hơn rất nhiều, đầu óc cũng như có phần chậm chạp. Lúc này trong đầu chỉ toàn nước với Phàn Uyên.

Phàn Uyên ném Cố Dương vào bồn tắm xong, lại đi xuống tầng, hắn không thể mặc kệ những vị khách ở tầng dưới.

Cố Dương vui vẻ chơi đùa với nước trong bồn tắm của Phàn Uyên, còn không quên nhìn độ hảo cảm.

Đô hảo cảm: -20

Tăng 2 điểm một lúc!

Mặc dù bây giờ số điểm vẫn là âm, nhưng Cố Dương cảm thấy rằng cậu có hy vọng.

Cho nên khi Phàn Uyên lại đi vào phòng tắm lần nữa, liền nhìn thấy Cố Dương đang mặc áo sơmi ướt đẫm, dựa vào bên cạnh bồn tắm lẳng lặng nhìn hắn chắm chắm.

Phàn Uyên khẽ cau mày: "Làm thế nào để cái đuôi biến trở về thành chân?"

Cố Dương ghé mặt vào khuyu tay, đang hạnh phúc vì tăng lên 2 điểm, vì vậy nhìn Phàn Uyên thấy thế nào cũng thuận mắt, không nghiêm túc nghe Phàn Uyên nói gì.

“Cái gì?”

Nhìn đuôi cá xinh đẹp nâng lên nâng xuống trong bồn tắm, trong lòng Phàn Uyên không hiểu sao cảm thấy khó chịu, tiến lên xả nước trong buồn tắm.

Cố Dương kinh ngạc, mắt thấy nước biến mất từng chút một, cái đuôi vung một cái ra bên cạnh bồn tắm.

"Nước! Nước của tớ !"

Phàn Uyên quay người lại nắm eo Cố Dương, ôm cậu ra.

"Cậu cũng không thể vẫn luôn ngâm trong bồn tắm nhà tôi!"

Cố Dương bị bóp eo nhấc bổng lên, trên mặt có phần ngơ ngác: “A? Tại sao lại không được?”

Phàn Uyên khựng lại một chút, sau đó dứt khoát xoay người, ném cậu trở lại giường.

Cái đuôi rời khỏi nước, hơi nước trên bề mặt nhanh chóng bốc hơi, khiến Cố Dương cảm thấy vô cùng khó chịu, cứ liên tục cọ quậy cái đuôi trên giường.

“Khó chịu quá…”

Phàn Uyên tiện tay ném một cái áo sơmi sạch sẽ lên mặt Cố Dương: “Chịu đựng đi.”

Cố Dương bĩu môi, thấy Phàn Uyên quay lưng lại ngồi làm bài tập, liền cởi chiếc áo ướt trên người, thay bằng chiếc áo Phàn Uyên vừa ném tới.

Đó là áo của Phàn Uyên, mặc trên người Cố Dương rộng thùng thình, tay áo dài phủ xuống, vạt áo hơi dài, lờ mờ che đi chiếc đuôi cá màu xanh biếc bên dưới.

Cố Dương nằm xoài trên trên giường lớn, nhìn đèn trần trên đỉnh đầu, theo hơi nước từ từ bay hơi, cậu thấy hoa mắt chóng mặt, không biết đã ngủ từ bao giờ.