Trong lòng Cố Dương rất bực bội , nhất thời cũng bắt đầu to gan hơn, cậu ghé sát vào người Phàn Uyên, định gọi to một tiếng
Ai ngờ lúc mở miệng lại thành nhỏ giọng: “Phàn Uyên?”
Phàn Uyên không phản ứng.
Cố Dương lại khẽ gọi thêm lần nữa. Rồi một tiếng nối tiếp một tiếng, gọi mãi đến mức khiến Phàn Uyên phát phiền. Hắn xoay mặt lại, nghiêng đầu tựa vào khuỷu tay, đôi mắt đen nhánh sâu không thấy đáy, lười biếng nhìn cậu.
“Có chuyện gì thì nói, ồn ào quá.”
Cố Dương nghẹn họng. Phàn Uyên vẫn luôn mang chiếc mặt nạ dịu dàng, lịch sự với tất cả mọi người.
Chỉ khi ở riêng với Cố Dương hắn mới lộ ra giọng điệu gay gắt như thế, đặc biệt là những lúc không có người khác xung quanh.
Cố Dương thầm nghĩ, như vậy có được tính là một kiểu đối xử đặc biệt hay không?
Thấy Cố Dương gọi xong lại ngây người, Phàn Uyên mất hết kiên nhẫn, nhắm mắt lại không thèm quan tâm.
Lúc này Cố Dương mới hoàn hồn, vội vàng nhoài người tới kéo tay áo Phàn Uyên: “Nghe nói sinh nhật cậu muốn tổ chức tiệc tại nhà? Tớ cũng muốn đi!”
Phàn Uyên mở mắt, lẳng lặng nhìn cậu thật lâu: “Cậu chắc chứ?”
Cố Dương gật đầu như gà mổ thóc: “Tớ muốn đi!”
Phàn Uyên chẳng nói gì, nhắm mắt lại tiếp tục ngủ trưa. Nhưng lần này hắn không quay mặt đi chỗ khác nữa.
“Tùy cậu.”
Cố Dương nhìn gương mặt Phàn Uyên gần ngay trước mắt, bất giác hơi thất thần.
Phàn Uyên ngoài đời còn đẹp trai hơn mô tả trong tiểu thuyết. Nghĩ đến những chuyện mà Phàn Uyên từng trải qua, cậu lại thấy có chút đau lòng.
Phàn Uyên đang nhắm mắt đột nhiên duỗi tay, chuẩn xác nắm lấy cằm Cố Dương, xoay mặt cậu qua hướng khác.
Mặt Cố Dương đỏ bừng, đưa tay xoa chỗ vừa bị Phàn Uyên bóp, không dám tiếp tục nhìn lung tung, chỉ có thể cúi đầu lục trong ngăn bàn ra một cái bánh mì, ngồi ăn ngon lành.
Cậu mở lòng bàn tay, thời gian đếm ngược của bàn tay vàng còn lại 30 ngày.
Cố Dương tò mò dùng tay phải chọc nhẹ một cái, bất ngờ phát hiện cuốn sách nhỏ này còn có thể lật trang! Cậu lật sang trang thứ hai, đập vào mắt là cả một mục dài ngoằng ghi rõ những điều cần lưu ý khi dùng bàn tay vàng.
Hướng dẫn sử dụng bàn tay vàng: “Bàn tay vàng thuộc dạng ngẫu nhiên, một khi đã kích hoạt thì bắt buộc phải sử dụng mỗi tháng một lần. Lần đầu tiên sẽ được tặng thêm quyền lựa chọn truyện cổ tích. Bàn tay vàng tồn tại để hỗ trợ ký chủ công lược nam chính Phàn Uyên, cho nên mỗi bàn tay vàng ngẫu nhiên được kích hoạt đều sẽ sinh ra một lượng tác dụng phụ nhỏ liên quan đến nam chính. Xin ký chủ hãy thận trọng khi sử dụng."
Cố Dương ngây người.
Có nghĩa là sau này cậu không có quyền lựa chọn truyện cổ tích nữa sao?
Mỗi tháng bắt buộc phải dùng một lần? Còn có cả tác dụng phụ!
Về phần tác dụng phụ là gì, Cố Dương rất nhanh đã biết. Cậu vừa khóc hết cả một buổi trưa mà vẫn không nặn ra được một viên ngọc trai nào, nhưng giờ phút này toàn thân cậu nóng ran, đau nhức, ánh mắt không kiểm soát được cứ dính lên người Phàn Uyên.
Nhìn gương mặt lạnh lùng đang ngủ say ngay trước mắt, cậu điên cuồng muốn được Phàn Uyên ôm một cái!
Cậu giơ tay kéo áo Phàn Uyên, khi hắn mất kiên nhẫn mở mắt ra trừng cậu.
Cố Dương nhỏ giọng hỏi: “Nhà cậu có bể cá không? Cậu có muốn nuôi cá không? Loại khá xinh đẹp ấy?”
Tác giả có lời muốn nói: Khai chương rồi!