Ngay lúc Cố Dương đang chăm chú đọc Nàng Tiên Cá trong lòng bàn tay, thì một tờ giấy hồng phấn được gấp gọn bất ngờ bay tới trước mặt cậu.
Bạn học ngồi bên phải nhỏ giọng nói: “Đưa cho Phàn Uyên.”
Hình như muốn nhờ cậu chuyển giấy?
Còn chưa kịp đưa cho Phàn Uyên, giáo viên ngữ văn đang giảng bài trên bảng bỗng nhiên quát lớn: “Cố Dương! Em đứng lên cho tôi!”
Cố Dương sững sờ, lúng túng đứng dậy, ngơ ngác nhìn giáo viên đang trừng mắt đầy tức giận.
Giáo viên ngữ văn cũng chính là giáo viên chủ nhiệm của lớp bọn họ, cô Trác Uyển. Tên nghe có vẻ dịu dàng nhưng tính cách lại vô cùng nóng nảy và thẳng thắn.
Chỉ thấy cô ném mạnh cuốn sách trong tay xuống bàn, chỉ thẳng vào Cố Dương bắt đầu mắng: “Cố Dương, em làm sao thế hả? Đi học mà thất thần thì cũng thôi đi, còn dám công khai truyền giấy? Em tưởng tôi mù chắc? Em định truyền cái gì? Tôi cho em một cơ hội, đọc to lên cho cả lớp nghe!”
Cố Dương siết chặt tờ giấy màu hồng phấn trong tay, ngơ ngác nhìn sang phía bên phải. Nhưng các bạn học bên ấy đều đồng loạt cúi đầu, né tránh ánh mắt của cậu.
Cậu đành phải mở tờ giấy ra, dưới ánh mắt như muốn phóng tên của cô giáo ngữ văn, chậm rãi đọc lớn:
“Thân ái... bạn Phàn Uyên...”
Ai ngờ mới đọc được một câu, hai tai Cố Dương đã đỏ bừng, cả lớp phá lên cười.
Cố Dương lặng lẽ quay sang nhìn Phàn Uyên. Lúc này Phàn Uyên đã thả bút xuống, một tay chống cằm, công khai nhìn chằm chằm cậu.
Cô giáo nhíu chặt lông mày. Cô biết hai đứa này không ưa gì nhau, giờ còn thấy Cố Dương muốn truyền giấy cho Phàn Uyên trong giờ học, theo bản năng nghĩ rằng cậu lại định gây chuyện.
Cô giáo bước lên hai bước rồi quát lớn: “Đọc tiếp! Để tôi xem rốt cuộc em định giở trò gì!"
Nguyên chủ là kiểu người kiêu căng, ngạo mạn, nhưng Cố Dương thì không phải vậy. Suốt mười tám năm sống trên đời, cậu luôn là người bảo thủ, tính cách còn nhát gan, dễ xấu hổ. Cho nên lúc này không chỉ hai tai, mà cả khuôn mặt cậu đều đỏ bừng.
Đã có vài bạn học bắt đầu thì thầm: “Cố Dương đỏ mặt? Mặt trời mọc đằng Tây à?”
Cố Dương khẽ cắn môi tiếp tục đọc: “Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy cậu, tớ đã bị vẻ ngoài tuấn tú cùng thành tích xuất sắc của cậu hấp dẫn... Tớ biết mình quá đỗi bình thường, nhất định sẽ không xứng với cậu, nhưng tớ sẽ cố gắng để trở nên xuất sắc hơn... Tớ thật sự rất thích cậu...”
Đọc đến đó thì cho dù có ngốc cũng nhận ra, đây rõ ràng là một bức thư tình, một bức thư tình viết cho Phàn Uyên.
Cô giáo ngữ văn nhíu mày, cũng dần ý thức được tờ giấy này không phải do Cố Dương gửi, nhưng vẫn không khỏi tức giận.
“Lớp 12 mới khai giảng chưa đầy nửa tháng, từng đứa các em không lo học hành mà chỉ muốn yêu đương sớm!”
Vừa nói, cô vừa bước xuống bục giảng, định giật lấy lá thư tình trên tay Cố Dương, xem rốt cuộc là nữ sinh nào muốn yêu sớm.
Cố Dương liếc nhìn chữ ký ở cuối thư, khóe mắt thấy cô bạn kia gần như muốn vùi đầu xuống bàn. Trong lòng cậu cuống lên, lập tức vò lá thư rồi nhét vào trong áo.
"Cô ơi, thư này là do em viết!" Cố Dương hô to, ngay lập tức trong lớp vang lên những tiếng cười lớn.
Cô Trác tức giận đến mức bật cười: "Còn muốn làm anh hùng cứu mĩ nhân? Được thôi, viết bản kiểm điểm tám trăm chữ, ngày mai nộp!"