“Nhược Nhược!”
Vài tuần không thấy Kha Thành, Đường Nhược rất vui mừng khi gặp anh. Gương mặt nở nụ cười như đóa hoa vừa bừng nở khi anh đưa tay véo nhẹ má cô.
“Nhược Nhược lại cao hơn rồi nha!” Kha Thành xoa đầu cô, trong mắt ánh lên niềm tự hào như người cha thấy con gái dần khôn lớn.
Mùa hè sắp kết thúc, nhưng cái nắng vẫn còn bỏng rát. Ve trên cây bị hun nóng đến mức kêu vang không ngừng. Chỉ khi cả ba người đã yên vị trong xe, bầu không khí mới dịu lại đôi chút.
Dĩ nhiên, Ngụy Vũ sẽ không tự mình đưa cô ra ngoài. Vì vậy Kha Thành nhận trách nhiệm là tài xế kiêm trợ lý.
Anh ta hoạt bát, vui tính, chẳng bao giờ để không khí rơi vào im lặng. Dù Ngụy Vũ trầm mặc, Đường Nhược lại chẳng thể mở lời, Kha Thành vẫn cứ líu lo trò chuyện không ngớt.
Mới tám rưỡi sáng mà công viên đã khá đông người. Các dì các bác đang nhảy múa dưới bóng cây râm mát, bước chân nhịp nhàng trong những bộ đồng phục rực rỡ. Đường Nhược mở to mắt nhìn, đầy ngạc nhiên. Ở Tây thành, cô chưa từng thấy cảnh tượng nào sôi nổi như thế. Mỗi ngày cô nghe toàn tiếng cãi vã hoặc tiếng buôn chuyện của những người phụ nữ đầu bù tóc rối. Hầu hết đàn ông kiếm sống bằng những công việc lặt vặt, mỗi khi rảnh lại tụ tập uống rượu hoặc đánh bài.
“Không ngờ Nhược Nhược lại thích cho bồ câu ăn nha, nhìn không ra luôn đó! Việc này toàn là mấy ông già trong phim mới làm thôi!”
Vừa trêu chọc, Kha Thành vừa đưa túi thức ăn cho cô, không quên kéo luôn Ngụy Vũ vào: “Chẳng lẽ ở nhà tiên sinh chiếu phim cho Nhược Nhược xem hả?”
“Con bé đọc 《Người cho bồ câu ăn》 của O. Henry.”
“Ồ… là truyện viết về việc cho bồ câu ăn à?”
Với vai trò là một trợ lý tận tâm, Kha Thành thậm chí còn chuẩn bị sẵn hai cây dù. Cuối cùng Đường Nhược cũng hiểu vì sao da Ngụy Vũ lại trắng đến vậy.
Cô mở chiếc dù ra,mặt ngoài màu lam nhẹ nhàng, hợp đến lạ với chiếc váy xanh nhạt cô đang mặc. Kha Thành nhìn mà còn thấy vui lây.
Họ cùng ngồi dưới bóng cây, chủ yếu là Đường Nhược rắc thức ăn, còn Ngụy Vũ thì nhìn cô cười rạng rỡ, nhẹ nhàng nói: “Truyện kể về một nhà môi giới sau khi biển thủ công quỹ rồi bỏ trốn, đã bị lời nói của một người nghèo chuyên cho bồ câu ăn đánh động, nên quyết định quay về tiếp tục công việc.”
“À? Nghe hay ghê.”
Bầy bồ câu trắng xám vây quanh cô gái nhỏ. Con dạn dĩ thì sà đến mổ thức ăn trong tay, nhưng khi cô đưa tay định vuốt ve, chúng lại vỗ cánh phành phạch bay đi, khiến cô chu môi không vui, rồi lại lặp lại trò chơi ấy một cách kiên nhẫn.
Khung cảnh ấy đẹp đến nao lòng. Ngay cả Kha Thành, một người đàn ông trưởng thành, cũng suýt rưng rưng. Nhất là khi nhớ lại dáng vẻ gầy yếu, mờ mịt như bị bóng tối nuốt chửng của cô gái nhỏ ngày trước.
“Khoan đã… đó là truyện châm biếm đúng không?” Cuối cùng anh cũng nhận ra rằng mọi chuyện không đơn giản như vậy.
“Sau khi tay môi giới kia quay lại, người nghèo kia bắt những con chim bồ câu và nấu chúng thành bữa tối.”
Kha Thành nuốt khan một cái: “Nhược Nhược chắc chắn không làm thế đâu ha…”
Nghe gọi tên mình, Đường Nhược ngoảnh đầu lại vẫy tay với hai người, đôi răng khểnh nhỏ nhắn lộ ra khi cô cười tít mắt. Mắt tròn long lanh ánh nước, cong cong như vầng trăng non. Tà váy xanh khi cô ngồi xổm lại khẽ xếp gọn, để lộ cặp chân trắng ngần.
“Ừm, không đâu.”
Cô xem xong chỉ tò mò muốn biết cảm giác thật sự khi cho bồ câu ăn như thế nào. Cô từng cắn môi gõ chữ: “Bàn tay có thể dễ dàng bẻ gãy cổ chim như vậy thật đáng sợ.”
Có lẽ do nhớ lại chuyện cũ đêm qua nên Đường Nhược lại suýt khóc. Chỉ cần đặt nhẹ tay lên cổ tay cô để bắt mạch là Ngụy Vũ đã đoán ra.
Và rồi, lần đầu tiên, anh ôm cô vào lòng.
Chỉ đến khi hai tay vòng qua eo thon của cô, anh mới bàng hoàng nhận ra mình đang làm gì. Nhưng chưa kịp buông ra, Đường Nhược đã nhẹ nhàng ôm lấy vai anh, làn da mềm mịn khẽ chạm vào lưng anh, hơi thở khẽ phả vào tai.
Không ai nói lời nào. Ngụy Vũ thử vỗ nhẹ lưng cô, thân thể ban đầu còn cứng đờ giờ dần thả lỏng, gò má cô chạm vào cổ anh, cảm giác ấm áp thấm dần qua lớp da, len lỏi vào tận bên trong.
“Phành phạch”
Bầy bồ câu lại tung cánh bay đi.
Nhưng Đường Nhược chẳng để tâm. Cô vẫn còn đắm mình trong hồi ức về cái ôm tối qua, chỉ một lần thôi cũng đủ khiến lòng cô vui đến mấy ngày. Quả nhiên, sau chuỗi ngày dài không khóc, một lần vỡ òa lại khiến người ta rung động sâu sắc. Có lẽ chính Ngụy Vũ cũng chẳng hiểu nổi cơn bốc đồng ấy bắt nguồn từ đâu, mà càng cố suy nghĩ, càng khắc sâu ký ức, chuyện đó đối với cô lại càng là điều tốt nhất.
Một túi thức ăn hết sạch, Đường Nhược hài lòng đứng dậy, chạy ra vòi nước gần đó rửa tay. Khi trở lại, hai người đàn ông đã chỉnh lại sắc mặt như không có gì xảy ra, Kha Thành còn đưa cô khăn giấy.
“Đi thôi, tiếp theo Nhược Nhược sẽ… đi cắt tóc!”
Vì Ngụy Vũ đi lại không tiện, cô không đề nghị ấu trĩ như đi công viên giải trí, mà chọn những điểm anh có thể cùng tham gia.
Kiểu tóc nên cắt thế nào, anh có thể góp ý. Khi mua quần áo, cô thử từng bộ, anh cũng nghiêm túc đưa ra ý kiến. Cả khi ăn món Tây, vốn không quen thuộc, cô cũng vui vẻ để anh dạy cách dùng dao nĩa. Lúc này, Kha Thành thậm chí rất biết điều mà giữ im lặng. Đường Nhược thầm nghĩ, nếu anh không phải nhân vật trong thế giới này, chắc có thể về công ty cô làm việc rồi cũng nên.
“Ủa? Ngụy Vũ, sao anh lại ở đây?”
Một giọng nữ vang lên từ phía sau. Đường Nhược quay đầu lại, chỉ thấy một người phụ nữ tóc đen, môi đỏ đang uyển chuyển tiến đến. Cô ta mặc một chiếc váy bó sát phối cùng áo khoác ngắn tay dài, phong cách đang rất thịnh hành, khoe trọn thân hình bốc lửa. Trong không gian nhà hàng sang trọng, thanh nhã, cô ta nổi bật đến mức ai đi ngang cũng phải ngoái nhìn.
Phong cách này, ngoài nữ chính thông minh, quyến rũ, vị hôn thê của nam chính, thì còn ai khác vào đây được nữa?