Quyển 1 - Chương 8

“Ngủ sớm đi, bây giờ đã là mười giờ rưỡi rồi.”

Sau một thoáng im lặng, giọng nói trầm ấm của Ngụy Vũ lại vang lên, từng chữ nhẹ nhàng rơi vào tai cô như sương đêm: “Khi đi ngủ em có thể đóng cửa lại. Nếu có chuyện gì, cứ gọi điện cho tôi. Tôi sẽ không tắt máy đâu, biết chưa?”

Sự ấm áp len lỏi qua l*иg ngực, khiến tim Đường Nhược khẽ rung lên. Cô vội vàng gật đầu, giọng nhẹ như gió thoảng: “Em biết rồi, em sẽ ngoan ngoãn đi ngủ.”

“Nếu em không thấy phiền thì đừng khóa cửa.” Anh nói chậm rãi, trong đôi mắt sâu thẳm như mực không thể nhìn ra cảm xúc gì. “Sáng mai trước khi đi làm, tôi sẽ qua xem em một chút. Nếu em không muốn thì cứ nói với tôi.”

Bởi dù sao cũng là nam nữ khác biệt. Anh không thể giống như bảo mẫu luôn ở bên cạnh chăm sóc cô từng chút một. Nhưng hai người bọn họ đều không giống những người bình thường. Nhất là Đường Nhược, cô không thể mở miệng nói, nếu xảy ra chuyện, thậm chí đến kêu cứu cũng không làm được.

“Em sẽ không khóa cửa đâu, thưa tiên sinh.”

“Một mình ở nhà, em ổn chứ?” Anh lại xác nhận lần nữa. Khi cô gật đầu, hương hoa nhài dịu nhẹ từ mái tóc vừa gội của cô chợt thoảng qua, anh mới nhận ra mái tóc của cô giờ đã không còn như cỏ khô nữa, mà đã trở nên mượt mà hơn.

“Không sao ạ.”

“Vậy, chúc ngủ ngon.”

Đợi cô gõ xong hai chữ “ngủ ngon”, anh mới quay người rời đi. Đường Nhược nhìn theo bóng lưng anh trở về phòng bên cạnh, rồi lại dõi mắt về phía ánh đèn dịu nhẹ trong hành lang. Cô không nghe thấy tiếng “cạch” của ổ khóa vang lên.

Suốt cả ngày dài, cô cũng đã mệt mỏi rã rời. Vừa nằm xuống giường, cô đã chìm ngay vào giấc ngủ. Trong mơ, thậm chí còn phảng phất hương bạc hà mát lạnh dịu dàng từ hơi thở của anh mỗi khi cất lời.

Đường Nhược ngủ rất ngon, đến độ không hề biết rốt cuộc sáng sớm hôm sau anh có lặng lẽ mở cửa vào nhìn cô một lần hay không. Mãi đến chín giờ sáng, tiếng chuông báo thức mới kéo cô ra khỏi giấc mộng.

Sau đó là tin nhắn từ Kha Thành: “Nhược Nhược, giáo viên anh tìm giúp em sẽ đến vào chiều nay. Buổi trưa dì Mạnh cũng sẽ qua nấu cơm cho em.”

“Hôm nay em học với giáo viên cho tốt, có gì không hiểu cứ hỏi, đừng sợ, biết chưa?”

Xem ra hình tượng nhút nhát của cô đã in sâu vào lòng mọi người rồi.

Thế là cuộc sống học tập của Đường Nhược bắt đầu. Các giáo viên mà Kha Thành mời đến đều là nữ, ai cũng dịu dàng, thân thiện và đã được thông báo trước về hoàn cảnh đặc biệt của cô, vì thế khi gặp mặt, không một ai tỏ vẻ kinh ngạc hay xa lánh.

Dù đã từng làm qua không ít nhiệm vụ, nhưng mỗi lần thực hiện đều kéo dài từ ba năm trở lên, thậm chí có nhiệm vụ lên đến mười năm. Ký ức nhiều đến mức cô chẳng thể nhớ hết, huống hồ là những kiến thức trung học cơ sở. Công ty của Đường Nhược không phải là loại lớn đến mức có thể đưa người nhập vai vàonhân vật chính. Nhân viên chỉ được phép chen vào thế giới như một nhân vật mờ nhạt, được cấp một bộ thông tin thiết lập cùng vài ký ức căn bản, còn lại hoàn toàn do bản thân tự xoay xở.

May mắn là trong ký ức được cấp cho cô vẫn giữ lại một phần kiến thức cơ bản, nên khi giáo viên kiểm tra trình độ, kết quả cũng không khác gì Đường Nhược ban đầu.

Ngụy Vũ chưa bao giờ ép cô học. Mỗi tối, anh chỉ dành ra một tiếng rưỡi để cùng cô luyện ngôn ngữ ký hiệu. Trí nhớ của anh khiến cô phải nản lòng, học cái gì cũng cực kỳ nhanh, trong khi cô thì học chậm đến mức tủi thân bật khóc, để rồi lại khiến anh phải lấy khăn lau nước mắt cho cô, khiến cô vừa cảm động vừa ngượng ngùng.

Thời gian trôi nhanh như bóng câu, thoắt cái đã năm tháng trôi qua. Cuối cùng thì Đường Nhược cũng bắt kịp tiến độ. Ngụy Vũ nói với cô rằng các thủ tục nhập học đã hoàn tất, chỉ vài ngày nữa, cô sẽ được đến trường như bao học sinh khác.

“Trước mắt em cứ nghỉ ngơi đi, không cần học thêm nữa. Các buổi học đầu của năm lớp mười cũng không quá khó khăn đâu.”

Đường Nhược gật đầu. Vừa tiễn xong giáo viên dạy ký hiệu, cô tiện tay đi vào bếp rót nước cho cả hai người. Còn Ngụy Vũ vì không tiện di chuyển, nên đang đợi trong phòng cô.

Anh nhấp một ngụm nước, đôi môi mỏng ướt ánh lên sắc hồng nâu dịu nhẹ, vẻ lạnh lùng của anh khi ấy lại mang theo chút gì đó thật mê hoặc. “Nhược Nhược.”

“Có nơi nào em muốn đi không? Hai ngày tới tôi sẽ đưa em đi.”

Suốt hơn năm tháng qua, ngoài mấy lần cùng Ngụy Vũ đi dạo dưới lầu, cô chưa hề bước chân ra khỏi nhà. Nếu là người khác, chắc đã phát điên rồi. Nhưng Đường Nhược mải học, không còn tâm trí nghĩ đến những điều đó.

Ngụy Vũ chăm chú quan sát cô gái trước mặt. Mái tóc cô đã dài hơn nhiều, quan trọng nhất là thân thể không còn gầy gò, hốc hác như xưa. Khuôn mặt nhỏ nhắn giờ luôn ửng hồng một cách tự nhiên, không cần nhờ đến xấu hổ hay xúc động. Đôi mắt màu hổ phách dưới ánh đèn đẹp như ngọc trai, nơi đáy mắt luôn ẩn hiện nét rụt rè.

Càng ngày càng xinh đẹp, điều đó đồng nghĩa với việc cũng càng dễ rơi vào nguy hiểm.

Đường Nhược khẽ lắc đầu, dùng ngôn ngữ ký hiệu còn chưa thành thạo để nói:

“Ở nhà rất thoải mái.”

“Vài hôm nữa đến trường, em sẽ phải đối mặt với nhiều người lạ. Tốt nhất nên tập làm quen từ bây giờ.”

“Nhưng mà…” Cô suy nghĩ rất lâu mà không tìm được lý do nào khác. Cuối cùng, trước ánh mắt trầm ổn mà kiên quyết của anh, cô đành cắn môi gật đầu.

“Em muốn đi đâu?”

Ngụy Vũ vốn nghĩ cô chẳng biết gì về khu Đông, chắc hẳn cũng không có mong muốn cụ thể. Không ngờ, lần này lại nhận được một câu trả lời.

“Em muốn đến công viên cho chim bồ câu ăn.”

Mu bàn tay đặt gần môi, những ngón tay xinh xắn linh hoạt gập mở để diễn tả cụm từ mới vừa học tối nay. Thấy anh chăm chú nhìn ngón tay mình không rời, Đường Nhược hơi ngượng ngùng, nhưng vẫn dũng cảm đưa tay về phía anh.

Ngụy Vũ theo phản xạ nắm lấy, nhưng điều thu hút anh không phải là làn da mềm mại hay nhiệt độ cơ thể, mà là vết sẹo nhỏ ở gốc ngón tay cái.

Sau khi vết thương đóng vảy rồi bong ra, để lại một đường lồi trắng mảnh như con sâu nhỏ ngủ đông dưới da. Khi đầu ngón tay anh nhẹ nhàng lướt theo vết sẹo, tay cô khẽ run rẩy. Móng tay được cắt tỉa gọn gàng vô tình quét qua lòng bàn tay anh, mang theo cảm giác tê dại như điện chạm.

Ngụy Vũ không rõ vết thương đó từ đâu mà có, nhưng anh biết cô từng nhiều lần gặp ác mộng. Trong lúc ngủ cô co rúm người, lắc đầu dữ dội, môi mấp máy như muốn hét lên nhưng không thể phát ra âm thanh. Đến tận rạng sáng, giọt nước mắt hiếm hoi mới lặng lẽ trào ra nơi khóe mi.

* * *

Nhược Nhược: Tiên sinh dịu dàng quá, thật sự đó, em muốn khóc luôn á 😭

Ngụy Vũ: …?