Quyển 1 - Chương 7

“Em đã từng học thủ ngữ chưa?”

Hửm?

Chuyển đề tài quá đột ngột khiến Đường Nhược không kịp phản ứng, ngay cả hàng nước mắt còn đọng trong mắt cũng vội vàng thu lại.

“Có học một chút ạ.”

“Sau này em có muốn đi học không?”

Hai người dừng chân ở giữa khu trung tâm của khu dân cư. Trước mặt là một hồ nước ba tầng, dòng nước róc rách chảy qua từng bậc như đang bước xuống bậc thang. Những con cá chép trong hồ không hề sợ người, thân hình thon dài lượn lờ dưới ánh đèn, nhàn nhã bơi lội như dải lụa mềm trong nước.

Chưa để Đường Nhược đang ngơ ngác nhìn anh kịp trả lời, Ngụy Vũ đã chậm rãi nói tiếp: “Em muốn học ở trường nào? Em vẫn nghe được âm thanh, nếu đến trường dành cho người khiếm thính thì hơi uổng.”

Nhưng nếu đến trường trung học bình thường, có lẽ cô sẽ bị bắt nạt, theo kinh nghiệm mà anh từng trải qua.

Câu hỏi khiến Đường Nhược bối rối. Đôi môi hồng khẽ hé mở, ngây ngốc như chú cá chép trong hồ nước, ánh mắt ngơ ngác. Biểu cảm ấy, so với vẻ rụt rè sợ hãi trước đó, còn đáng yêu hơn, khiến Ngụy Vũ kiên nhẫn hơn đôi phần.

“Nếu em không muốn thì tôi có thể mời gia sư về dạy. Nhưng mà, Nhược Nhược à, em không thể mãi tránh né xã hội được.”

Ngụy Vũ thừa biết ngôi trường mà cô từng học là nơi thế nào. Quản lý thì lỏng lẻo, nhiều phụ huynh chỉ mong có chỗ để ném đứa con bất trị vào. Giáo viên thì chỉ dạy cho có, chẳng mấy ai quan tâm đến học sinh. Suy cho cùng, chúng đều là những người ở dưới đáy xã hội, chúng có học hay không, sau này có tìm được việc làm hay không cũng chẳng liên quan gì đến nhà trường.

Nhưng điều khiến anh ngạc nhiên là thành tích của Đường Nhược rất tốt. Nếu không vì thường xuyên xin nghỉ, e là còn có thể tốt hơn nữa.

“Nhược Nhược?”

Tiếng gọi ấy như kéo cô khỏi dòng suy nghĩ. Đường Nhược lùi lại nửa bước, những ngón tay gầy guộc siết chặt lấy điện thoại, run rẩy.

“Thưa tiên sinh, em thật sự có thể đi học sao?”

Ngụy Vũ khẽ thở dài, tay ấn nút điều khiển để lùi xe lăn về sau: “Lại đây, cẩn thận ngã xuống.”

Anh đã không còn nhớ nổi, đây là lần thứ mấy cô bé trước mặt rơi nước mắt. Dáng người gầy gò như nhánh củi khô, vậy mà nước mắt lúc nào cũng sẵn sàng rơi ra. Ngoài lần bị thương hôm ấy cố nhịn để không bị anh nghi ngờ, thì dường như chuyện gì cũng có thể khiến cô bật khóc. Anh thậm chí bắt đầu lo lắng – nếu thật sự để cô đi học, không biết sẽ bị bắt nạt thành thế nào…

Ngụy Vũ bất giác nhíu mày. Sao anh lại để tâm đến một cô bé mới quen chưa lâu đến thế? Những việc này giao cho Kha Thành lo là đủ rồi, cần gì phải tự mình ngồi đây nói chuyện lòng vòng với một đứa trẻ non nớt đến thế?

Nhưng chỉ cần nhìn thấy ánh mắt đầy do dự của cô bé, sự bực dọc trong lòng Ngụy Vũ lại dịu xuống. Dù sao, cô cũng là một đứa trẻ không thể nói, chỉ biết dùng nước mắt hay nụ cười để biểu đạt cảm xúc, mà ngay cả cười cũng còn chưa biết cười thế nào cho đúng.

“Em muốn học trường bình thường, được không ạ?” Đường Nhược ngước mắt nhìn anh với ánh mắt háo hức. Hốc mắt đỏ ửng khiến đôi đồng tử sáng màu của cô lấp lánh như đá quý. Khuôn mặt tái nhợt vì xúc động mà ửng hồng, như đóa hoa nhỏ lặng lẽ nở ra trong đêm.

“Ừ. Tôi sẽ mời gia sư về kèm em trước, đợi khi theo kịp chương trình rồi hãy đến trường.”

Phải nói rằng, sự sắp xếp của Ngụy Vũ vô cùng chu đáo. Đường Nhược còn chưa kịp bày tỏ lòng cảm kích, anh đã nói tiếp: “Tôi cũng sẽ mời một giáo viên thủ ngữ đến dạy em.”

“Tôi sẽ học cùng em, Nhược Nhược.”

Nhìn thấy cô bé lại muốn khóc, Ngụy Vũ đành dở khóc dở cười: “Đừng khóc nữa, tôi chỉ thấy nếu tôi hiểu thủ ngữ thì sẽ tiết kiệm thời gian hơn so với việc ngồi chờ em gõ chữ.”

Đường Nhược gật đầu, vừa cười vừa khóc, khiến Ngụy Vũ không còn cách nào khác phải rút khăn giấy từ tay vịn bên cạnh ra lau mặt cho cô.

Khi cả hai trở về nhà, dì Mạnh đã rời đi. Ngôi nhà rộng lớn trở nên yên ắng lạ thường, ngay cả tiếng nước nhỏ giọt trong bếp cũng rõ ràng đến lạ.

“Lát nữa tự lấy khăn cho vào ngăn đá, đợi lạnh rồi chườm lên mắt, biết chưa?”

“Em biết rồi ạ.”

Người đàn ông luôn lạnh lùng ít nói, nay vì cô mà phải lặp đi lặp lại những lời vụn vặt, trông thật đáng yêu. Đường Nhược bất giác mỉm cười, hai chiếc răng nanh nhỏ như ẩn như hiện. Trong mắt Ngụy Vũ, cô chẳng khác nào chú mèo con thỏa mãn vì được vuốt ve, chỉ thiếu mỗi cái đuôi.

Cô làm theo lời anh dặn, tiện thể tắm rửa sạch sẽ. Khi chạm vào bụng mới phát hiện đã xẹp đi không ít. Cũng phải thôi, vừa nãy cô vừa diễn vừa đi bộ, tốn khá nhiều sức, bụng cũng đang gấp rút tiêu hóa để kịp bổ sung năng lượng.

Cô đoán không sai, Ngụy Vũ dường như chẳng có sức kháng cự với nước mắt. Chỉ là sau này phải dùng ít đi một chút, nếu không anh sẽ sớm miễn dịch mất.

Tắm xong, Đường Nhược bắt đầu đọc sách mà Ngụy Vũ chuẩn bị cho mình. Trên giá toàn là những tác phẩm kinh điển dành cho học sinh trung học, có lẽ anh đã có ý định ấy từ sớm. Dù sao thì, năm xưa anh cũng chẳng được mẹ yêu thương, đành cắn răng học hành để có được thành tựu như bây giờ.

Cô xem đến nhập tâm, mãi đến khi cửa phòng vang lên tiếng gõ mới bừng tỉnh.

“Nhược Nhược.”

Ngụy Vũ đã thay đồ ngủ, tóc vẫn còn bồng bềnh sau khi được sấy khô, trông không còn chỉnh tề như thường ngày.

Anh chỉ đứng ngoài cửa, không vì cửa phòng cô mở mà tùy tiện bước vào.

Đồ ngủ mùa hè cổ áo rộng, chỉ một cái liếc mắt, Đường Nhược đã nhìn thấy rõ đường nét xương quai xanh anh. Làn da trắng trên nền xanh đậm của áo càng thêm nổi bật, mơ hồ có thêm chút ửng hồng, trông cực kỳ hút hồn. Ngay cả nét mặt lạnh lùng của anh cũng trở nên mềm mại hơn hẳn.

“Tiên sinh, có chuyện gì vậy ạ?”