Đường Nhược ăn đến no căng, cô cố sức nhét từng miếng vào miệng, hai má phồng lên như chú sóc con tích trữ thức ăn. Bao nhiêu hương vị trong khoang miệng trở nên quyện lẫn, kì quặc, nhưng cô lại chẳng để tâm, cứ thế nuốt xuống như thể không cảm nhận được gì.
Ăn xong, cô còn kiên trì gõ chữ gửi cho dì Mạnh: “Ngon lắm ạ, cảm ơn dì.”
Tựa như mọi chuyện vừa xảy ra chỉ là một cơn gió thoảng, gương mặt cô vẫn treo nụ cười dịu dàng đáng yêu. Chỉ là, đôi mắt to tròn ươn ướt ấy, lại chẳng hề cong lên vì vui vẻ như thường thấy.
“Nhược Nhược, đi thay đồ đi, chúng ta xuống dưới đi dạo một lát.”
Lúc ấy cô đang định giúp rửa bát, nghe vậy đành ngoan ngoãn quay về phòng. Vừa đóng cửa lại, cô liền rêи ɾỉ ôm bụng. Thật sự là ăn quá sức rồi! Cái bụng vốn phẳng lì giờ đã phồng lên tròn trịa, không biết tối nay liệu có vì đầy bụng mà mất ngủ hay không.
Cô hơi bất ngờ, không ngờ Ngụy Vũ lại nhanh chóng muốn giải quyết vấn đề như thế. Trước đây cô nghĩ, với tính cách của anh, hoặc là lờ đi, hoặc là đẩy việc đó cho dì Mạnh, để cô có thêm thời gian tiếp tục diễn kịch… Nhưng xem ra, Ngụy Vũ không hoàn toàn giống nhân vật lạnh lùng, vô tình chỉ dịu dàng với nữ chính như trong nguyên tác.
Cô từng cân nhắc những thân phận khác, nhưng ban đầu Ngụy Vũ đã bị sự quan tâm mang ánh hào quang nữ chính lay động, nên nếu lặp lại chiêu cũ, e là không hiệu quả. Chi bằng làm người yếu đuối, đáng thương hơn anh. Trước người bình thường, anh có thể vô cảm, nhưng đối diện một cô bé câm bị ngược đãi… liệu anh có thể mãi lạnh lùng được không?
Thay chiếc áo thun giản dị và quần jeans, Đường Nhược bước ra ngoài. Ngụy Vũ đã đợi sẵn bên cửa, đi tất và giày gọn gàng.
Anh không ngồi ngay ngắn mà hơi nghiêng người tựa vào tay vịn xe lăn, đôi mày khẽ nhíu lại, tay chống cằm như đang trầm ngâm điều gì đó.
Nghe tiếng động, Ngụy Vũ quay đầu. Ánh sáng vàng dịu đổ lên nửa khuôn mặt tuấn tú của anh, mờ mờ che đi sống mũi cao và sắc nét: “Đi thôi, tôi dẫn em làm quen đường dưới nhà.”
Đường Nhược rụt rè giơ tay ra, rồi lại nhanh chóng rụt lại, giống như chú mèo nhỏ nhát gan đang thăm dò.
“Em muốn thử đẩy xe lăn không?”
Cô chậm rãi gật đầu, nắm lấy tay cầm sau xe lăn bằng cả hai tay. Cô nhỏ bé và yếu ớt, dĩ nhiên không thể nào đẩy nổi anh. Ngụy Vũ chủ động giảm tốc độ xe, để cô có thể theo kịp bước đi.
Hai người cùng vào thang máy, Đường Nhược lại lần nữa kinh ngạc trước độ lớn của khoang thang máy, thậm chí nó còn có thể dễ dàng chứa thêm một chiếc xe lăn nữa.
“Được rồi, qua đây.”
Hai người họ bước ra khỏi cửa. Gió đêm mát lành thổi qua lưng áo đẫm mồ hôi vì hồi hộp khiến cô thấy khoan khoái. Đường Nhược rụt rè bước từng bước nhỏ đến bên trái Ngụy Vũ, không khỏi liếc nhìn xe lăn của anh.
Đây là một chiếc xe lăn điện khá tiên tiến với tay vịn có đầy đủ nút điều khiển: tốc độ, hướng đi, phanh, thậm chí cả còi.
“Đã xem bản đồ khu nhà chưa?”
“Rồi ạ, anh Thành còn bảo em chụp lại nữa.”
Cô vừa gõ, vừa mở album ảnh trong điện thoại cho anh xem, dáng vẻ chăm chú khiến khóe môi Ngụy Vũ bất giác khẽ cong lên.
Nếu cô cao như người lớn, chắc đã chẳng thể thấy được biểu cảm ấy của anh. Dù rất kìm nén, nhưng đuôi mắt dài lại khẽ hếch lên, khiến nụ cười càng thêm rõ. Hàng mi cong dài khẽ lay như cánh bướm, rung rinh những tia sáng từ đèn đường chiếu vào khuôn mặt anh.
Chỉ là khoảnh khắc ấy vụt qua rất nhanh. Ngay sau đó, anh thu lại nụ cười, giọng điệu trở về vẻ lạnh nhạt quen thuộc: “Tối nay có chuyện gì thế?”
Vẫn là chất giọng điềm tĩnh, nhưng tay cầm điện thoại của Đường Nhược khẽ run lên. Cô cắn môi, suy nghĩ một lúc rồi trả lời: “Tiên sinh ăn cơm trông rất đẹp.”
“Em vô tình nhìn đến ngẩn người thôi ạ.”
Ngụy Vũ làm sao tin nổi lời ấy, nhất là khi cô bé trước mặt như thể muốn trốn ngay dưới gầm bàn, ánh mắt đầy sợ hãi. Người không biết còn tưởng rằng trong cơm có bỏ thuốc độc.
Anh điều khiển xe lăn rẽ sang hướng khác, cô bé bên cạnh cũng ngoan ngoãn bước theo. Hai bóng người chập chờn xoay vòng trên mặt đường xi măng nhẵn mịn. Cô có vẻ như đang chăm chú nhìn hai cái bóng, nhưng thực ra lại đang lén liếc nhìn khuôn mặt anh từ khóe mắt.
“Có phải em sợ tôi nói em ăn xấu, nên không dám ăn?”
Ngụy Vũ quay đầu lại, liền thấy rõ dáng vẻ như bị đi guốc trong bụng của cô gái nhỏ. Khuôn mặt xinh xắn thoáng chút chột dạ, sau đó cô cố nặn ra một nụ cười che giấu, hai chiếc răng khểnh nhỏ xinh chỉ lộ một nửa ra ngoài.
Có vẻ cô không biết cách mỉm cười. Một lúc sau, thấy anh vẫn dõi nhìn, nét mặt cô bắt đầu cứng lại, đôi mắt sáng long lanh cũng dần mất đi ánh sáng ban đầu.
Suy đoán trở thành sự thật. Ngụy Vũ không vội tra hỏi, chỉ lặng lẽ đi về phía trước cùng cô. Trong lòng anh lờ mờ đoán được lý do khiến cô sau đó ăn đến căng bụng: bởi vì có nỗi sợ hãi mới xuất hiện. Cô sợ anh cho rằng cô kén ăn, phiền phức, sợ biểu hiện không tốt sẽ bị bỏ rơi.
Những tán cây xanh um trong khuôn viên khu nhà vươn cành về phía bầu trời đêm, tiếng lá xào xạc vang lên như gột sạch cái nóng ban ngày.
Đường Nhược đếm thầm từng bước chân mình, rồi cầm điện thoại gõ dòng chữ: “Tiên sinh, em xin lỗi ạ.”
“Nhược Nhược.”
Dù lúc anh ngồi hai người cao ngang nhau, nhưng khi tiến lại gần, Ngụy Vũ bỗng cảm thấy cô nhỏ bé hơn hẳn. Giống như một chú mèo con gầy trơ xương vì đói khát, đến cái đuôi cũng co lại, chỉ vì sợ chọc giận chủ nhân độc ác của mình.