Kha Thành rời đi rồi.
Lúc này vẫn còn trong giờ hành chính, nên dĩ nhiên Ngụy Vũ không có ở nhà. Đường Nhược mang theo tò mò, một mình đi tham quan xung quanh rồi mới trở về phòng.
Không thể không thừa nhận, với một “em gái” chẳng máu mủ ruột rà gì, Ngụy Vũ quả thực đã quá hào phóng. Tủ quần áo chất đầy những bộ đồ phù hợp với độ tuổi của cô. Mặc dù có những nhãn hiệu cô chưa từng nghe tên, nhưng chỉ cần đưa tay chạm vào, cũng biết đều làm bằng chất liệu đắt tiền.
Cô chọn một chiếc váy ngủ màu xanh nhạt, viền tay áo và gấu váy bèo nhún, khiến cô trông trong sáng và dễ thương hơn. Sau khi tắm rửa và thay đồ sạch sẽ, với mái tóc mới sấy khô buông mềm và đôi má hơi ửng hồng, trông cô càng thêm đáng yêu gấp bội.
Đường Nhược đã quen với việc sử dụng gương mặt thật của mình mỗi lần làm nhiệm vụ, chỉ là đôi chút đặc điểm sẽ thay đổi do ảnh hưởng của nguyên chủ. Cô bé trong gương là gầy gò đến mức khiến người ta không khỏi xót xa. Khuôn mặt nhỏ chỉ bằng lòng bàn tay, cằm nhọn, đôi mắt tuy to tròn long lanh nhưng khuôn mặt không có nhiều thịt khiến chóp mũi càng thêm nhọn.
Quả thật là một mỹ nhân chưa thành hình, chẳng trách tình nhân hay khách hàng của Đường Lộ đều muốn ra tay với nguyên chủ.
Cô khẽ thở dài, nghe tiếng động ngoài phòng, đoán chắc là dì Mạnh đã tới nấu cơm. Ngày đầu tiên dọn vào đây, đương nhiên phải để lại ấn tượng tốt. Đường Nhược vỗ vỗ hai má, mở cửa phòng, bắt đầu một vòng nhập vai mới.
Bữa tối đã dọn xong, Ngụy Vũ cũng vừa về tới.
Anh mặc một chiếc áo sơ mi xám nhạt, đôi chân tàn tật cũng được che kín bằng chiếc quần tây đen. Gương mặt anh trông có vẻ bình tĩnh.
“Tiên sinh đã về rồi đấy ạ.”
“Vâng, dì Mạnh.”
Dì Mạnh tiến lên nhận lấy cặp tài liệu trong tay anh, còn Đường Nhược nép sau lưng bà giờ không còn chỗ trốn, đành ngượng ngùng vẫy tay chào anh.
Ánh đèn vàng ấm áp bao bọc thân hình mảnh mai của cô gái nhỏ. Tóc buộc đuôi ngựa cao để lộ khuôn mặt trái xoan thanh tú, không còn nét hoảng sợ hay luống cuống trước đó. Cô chỉ khẽ mím môi, cong khóe miệng, ánh mắt thoáng liếc anh, rồi lại lặng lẽ trượt đi nơi khác, rồi lại lén lút đưa tầm mắt trở về nơi cổ áo anh.
Chiếc xe lăn chầm chậm tiến về phía trước. Lúc Ngụy Vũ ngồi, anh chỉ cao hơn cô gái nhỏ Đường Nhược đôi chút. Ánh mắt anh trầm tĩnh dừng lại trên người cô: “Đường Nhược.”
Cô bé trước mặt anh hoảng hốt một lúc, vội lấy điện thoại trong túi ra gõ gõ, rồi xấu hổ đưa màn hình về phía anh: “Chào mừng anh về nhà, tiên sinh.”
“Tiên sinh, anh gọi em là Nhược Nhược có được không ạ?”
Đôi mắt lấp lánh của cô tràn đầy mong chờ, khiến người ta không nỡ từ chối. Móng tay cô được cắt tỉa gọn gàng phảng phất nét thanh tú, giờ đầu ngón tay đang lo lắng siết chặt ốp điện thoại màu lam nhạt đến trắng bệch.
Khóe môi Ngụy Vũ giãn nhẹ, chất giọng trầm thấp cũng bớt lạnh lẽo đi vài phần: “Được, Nhược Nhược.”
Dì Mạnh đóng cửa lại rồi vui vẻ gọi hai người vào ăn cơm. Thấy Đường Nhược tỏ vẻ khó hiểu, anh chủ động giải thích: “Dì Mạnh ăn trước khi đến rồi, nên sẽ không ăn cùng chúng ta.”
Thấy cô gật đầu, Ngụy Vũ khẽ bật cười: “Tôi đoán được em muốn hỏi gì rồi, đúng không?”
Đường Nhược lại gật đầu, còn giơ ngón cái lên biểu thị “Anh thật giỏi.”
Khi ăn, cô dùng cả hai tay cầm bát đũa nên không tiện trò chuyện. Mà Ngụy Vũ vốn cũng là kiểu người không nói chuyện trong lúc ăn, nên bữa cơm chỉ có tiếng va chạm của chén đũa vang lên. Đường Nhược không khỏi cảm thấy có chút bất an. Nhất là khi thấy anh ăn uống tao nhã, cô lại vô thức nhìn lại tư thế cầm đũa lóng ngóng của mình.
Thức ăn rõ là ngon, vậy mà cô lại chẳng ăn được bao nhiêu. Dì Mạnh thu dọn bếp núc xong xuôi, thấy vậy có phần lo lắng: “Có phải không hợp khẩu vị tiểu thư không?”
Trên bàn có món cánh gà sốt coca mà con nít tầm tuổi cô rất thích. Ngụy Vũ cũng ăn hai miếng, còn trên đĩa trước mặt cô chỉ còn lại một ít xương cánh gà.
Đường Nhược lắc đầu thật mạnh, liếc nhìn Ngụy Vũ ngồi đối diện, sau đó cầm điện thoại lên: “Ngon lắm ạ.”
“Thế sao lại không ăn nhiều hơn?” Anh liếc nhìn quanh bàn. Ngoài cánh gà còn có món thịt bò hầm khoai tây, rau xào và súp sườn heo hầm cà rốt. Toàn là những món thịt rau thông thường, vị nhẹ nên rất đơn giản, dễ ăn.
“Hay là có món nào em không ăn được?”
Chỉ là một câu hỏi nhẹ nhàng, vậy mà cô bé lại sợ hãi đến mức đôi mắt ngân ngấn nước. Ngụy Vũ đặt đũa xuống, kiên nhẫn chờ cô run rẩy gõ chữ.
“Em ăn được hết, thưa tiên sinh.”
“Không có món nào em không ăn được cả, dì nấu rất ngon.”
“Có phải mới chuyển đến nên còn chưa quen không?” Thấy cô run rẩy, dì Mạnh vội lên tiếng xoa dịu, nở nụ cười hiền hậu, “Không sao đâu. Nếu cô muốn ăn món gì khác, dì sẽ nấu cho cô.”
Đường Nhược vội vàng lắc đầu như trống bỏi, phát hiện Ngụy Vũ vẫn nhìn mình, cô càng thêm hoảng loạn:
“Không cần đâu ạ, dì ơi, con ăn được hết!”
“Không cần phiền dì đâu ạ!”
“Vậy thì tiếp tục ăn đi, có gì muốn nói thì để sau bữa cơm.” Ngụy Vũ ngắt ngang lời phân trần của cô bằng giọng bình tĩnh. Nhưng chính sự điềm tĩnh của anh lại khiến người ta bất giác nảy sinh cảm giác bất an.
Chiếc bàn ăn tròn không lớn lắm, được phủ lên lớp khăn caro đỏ trắng. Ánh đèn chiếu xuống chói đến mức khiến mắt cô ngấn lệ, nhưng Đường Nhược vẫn cố gắng nuốt nước mắt vào trong. Ít nhất cô cũng không muốn để mình bật khóc ngay trên bàn cơm.
Cô ấy lại sợ hãi rồi. Dù tiếp xúc chưa nhiều, nhưng Ngụy Vũ đã nhận ra, mỗi lần sợ, cô sẽ cắn môi, càng sợ vết cắn lại càng sâu.