Được ngủ đúng thật là một điều tốt đẹp.
Khi tỉnh lại, cô thấy mình đã quay trở lại phòng bệnh, Ngụy Vũ ở ngay cạnh cô. Cơ thể cô sạch sẽ khô ráo, không còn mùi bụi bặm nồng nặc nơi tầng trệt.
Khi Đường Nhược bắt gặp ánh nhìn lạnh lùng xa cách của anh, cô không khỏi co mình lại, sau đó nhanh chóng nở nụ cười lấy lòng như thường lệ.
“Đường Nhược.” Ngụy Vũ dịu giọng, như thể sợ dọa đến chú cừu nhỏ đang trốn rụt vào góc tường. Anh vừa nói vừa nâng đầu giường lên cho cô.
Dù trong thời gian rất ngắn, nhưng với anh, việc tìm hiểu thân thế của một cô gái nhỏ không quyền không thế chẳng phải chuyện khó khăn gì. Đường Nhược được một bà mẹ đơn thân nuôi lớn, thường xuyên phải chịu ngược đãi. Thậm chí cô đã không đến trường hơn hai tháng rồi.
Cô không muốn bị gửi trả về cho bà mẹ kia nên đã cẩn thận đối phó với Ngụy Vũ, khiến anh buông lỏng cảnh giác rồi tìm cơ hội trốn chạy. Đáng tiếc, vết thương trên người và sức lực cạn kiệt khiến cô vừa đi chưa được bao xa đã ngất lịm.
“Em không muốn về nhà, đúng không?”
Lần này Đường Nhược chỉ có thể gật đầu. Nhìn quanh phòng không thấy giấy bút đâu, cô cũng chẳng thấy người trợ lý áo đen lúc nãy. Trên bức tường phủ sắc cam rực của ánh hoàng hôn, tụa như lớp sơn được vẩy lên khiến cô bất chợt nhận ra đã hơn nửa ngày trôi qua kể từ vụ tai nạn xe. Cô đã chiếm dụng gần như cả ngày của anh.
Viền mắt cô dần đỏ hoe, môi run run hé mở rồi lại khép lại, cô ngơ ngác nhìn Ngụy Vũ, trong mắt hàm chứa ý xin lỗi. Dù cô cố mở to mắt nhường nào, từng giọt nước mắt vẫn thi nhau rơi xuống, đọng thành từng vệt nước trên lớp vải sọc xanh của bộ đồ bệnh nhân.
“Tôi hiểu rồi.”
Ngụy Vũ khẽ mím môi, rút khăn giấy đưa cho cô. Khi tầm mắt dừng lại ở mũi kim tiêm gắn trên mu bàn tay gầy guộc ấy, anh hơi khựng lại: “Đừng khóc. Tôi sẽ không đưa em về đâu.”
Đường Nhược sửng sốt, cô cứ để mặc anh lau nước mắt. Khăn giấy được gấp thành nhiều lớp, từng đầu ngón tay của anh cách một lớp khăn lướt qua gò má cô, nhẹ nhàng thấm hết độ ẩm trên má.
“Tôi có thể nhận nuôi em, tuy sẽ hơi phiền một chút.” Ngụy Vũ nói rất chậm, động tác lau nước mắt cũng chậm rãi. Anh nhìn chăm chú cô gái nhỏ đang sửng sốt, “Nếu em đồng ý.”
Phản ứng đầu tiên của Đường Nhược là sợ hãi. Cô mím môi, run rẩy lắc đầu và lùi lại, nhưng lưng cô đã chạm vào đầu giường rồi. Trong cơn hoảng loạn, cô thậm chí còn vung tay hất tay anh ra một cách vô lễ.
Tiếng “Bốp!” vang vọng khắp phòng, rồi nhanh chóng tản ra như những gợn sóng, tan biến trong không khí, để lại một không gian đông đặc sự yên tĩnh đến ngột ngạt. Dù cô thở dốc nhưng vẫn không hề cử động thêm. Vẻ mặt anh cũng trở nên căng cứng.
Phải đến khi tiếng cửa mở phá tan sự im lặng, Đường Nhược mới như từ trong mơ tỉnh lại. Cô vội cúi đầu, nắm chặt mép chăn. Phản ứng khác thường của cô khiến trợ lý Kha Thành không khỏi nghi hoặc.
“Xin lỗi tiên sinh, vừa nãy rời đi vội quá nên tôi quên để lại đồ.”
Anh đặt giấy bút bên cạnh đôi tay đang run rẩy của cô, rồi cúi người ghé tai Ngụy Vũ thì thầm vài câu, nhưng tầm mắt vẫn quan sát Đường Nhược.
“Anh sẽ sờ đùi tôi sao?” Nét chữ non nớt, vẫn ngay hàng thẳng lối, tuy vậy những nét viết không liền mạch đã phản ánh nỗi sợ trong lòng cô.
Bình thường Ngụy Vũ rất ít khi nhíu mày, nhưng hôm nay anh nhíu mày nhiều đến mức không đếm xuể. Đôi lông mày dài cong hơi nhíu lại, sau khi anh cụp mắt xuống, đôi mắt phượng không còn sắc lạnh nữa mà bỗng lộ ra chút dịu dàng.
Đường Nhược thầm khen ngợi vẻ đẹp trai của anh trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn thể hiện vẻ cố giữ bình tĩnh, khiến người ta dễ dàng nhận ra rằng cô đã trải qua điều gì đó không tốt.
“Em gái nhỏ à, tiên sinh nhà anh là người tốt.” Kha Thành không nhịn được lên tiếng, ánh mắt chân thành nhìn cô, “Nếu tiên sinh có ý xấu với em, thì đã đưa em về nhà từ sớm chứ sao lại đem đến bệnh viện, đúng không?”
“Kha Thành.”
Anh vội ngậm chặt miệng, nhưng khi thấy được sự dao động trong đôi mắt nhạt màu kia, Kha Thành thở phào nhẹ nhõm. Mọi mặt của Ngụy Vũ đều tốt, nhưng anh lại rất cô đơn. Trong hoàn cảnh của anh, tìm một người thật lòng rất khó. Sẽ rất tốt nếu anh có thêm một cô em gái cũng bị khuyết tật ở bên cạnh.
Mặc dù suy nghĩ đó có phần tàn nhẫn, nhưng Kha Thành đã quá quen với ánh nhìn thương hại hoặc khinh thường của người đời mỗi khi họ phát hiện đôi chân tàn tật của Ngụy Vũ. Nhưng cô bé trước mặt anh từ lúc tỉnh lại đến giờ chưa một lần biểu lộ điều đó.
Ngụy Vũ nhìn cô chăm chú, giọng anh càng mềm hơn: “Tôi sẽ không sờ đùi em. Xin lỗi, là tôi đã không nghĩ đến cảm nhận của em.”
“Nếu như không muốn thì, tiên sinh, hay chúng ta tìm người khác nhận nuôi cô bé…”
“Em muốn đi với anh.” Đường Nhược khó khăn viết từng nét chữ, dùng lực mạnh đến mức gần như xé rách cả trang giấy, bàn tay cô cũng run rẩy không ngừng khi đưa quyển sổ cho anh.
Thay vì trở về với mẹ và tiếp tục bị ngược đãi, thay vì bị người lạ nhận nuôi, thậm chí bị ném vào trại trẻ mồ côi… thì người đàn ông đã dành nửa ngày chỉ để lo cho cô như Ngụy Vũ, có lẽ chính là lựa chọn tốt nhất, ngay cả khi đây là một chiếc bẫy.
Cô cắn chặt môi, khuôn mặt còn vương nước mắt trắng bệch như trang giấy sũng nước, nhưng đôi mắt nhạt màu kia sáng lên sự quyết đoán.
“Vậy được.”
Nhận lấy quyển sổ bằng cả hai tay nhưng Ngụy Vũ vẫn chẳng thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể cô: “Em cứ ở lại đây tĩnh dưỡng trước, những chuyện khác để tôi lo, phía mẹ em cũng không cần nghĩ nhiều đâu.”
Gương mặt non nớt của cô vẫn còn thấp thoáng nét lo âu, nhưng tiếng bụng đói đột ngột vang lên khiến Đường Nhược lập tức cảm thấy ngượng ngùng. Hai má cô ửng hồng như quả đào, khiến cô bỗng chốc trở nên đáng yêu hơn hẳn.
“Khụ, vậy để tôi đi chuẩn bị bữa tối.” Kha Thành nhanh nhẹn rót cho cô một cốc nước, thấy cô định viết liền nói: “Không cần khách sáo đâu.”
“Tiên sinh, tối nay anh ăn ở đây sao?”
“Ừm.”