Quyển 1 - Chương 2

“Em tên là Đường Nhược.”

“Mẹ em là Đường Lộ, số điện thoại là 129475903.”

Cô viết cẩn thận, từng nét một. Nét chữ non nớt, rời rạc hiện lên dưới đầu bút. Mỗi khi cô cử động, những vết thương trên người lại kéo căng ra, đau đến rát buốt, nhưng Đường Nhược chỉ nghiến răng chịu đựng. Dù sao cô cũng chẳng thể cất tiếng kêu được.

Tuy đã có được thông tin mình muốn, nhưng Ngụy Vũ vẫn chưa vội liên lạc, ngược lại còn chau mày càng sâu. Anh ở quá gần nên cảm nhận rất rõ sự run rẩy của cô bé gầy gò trước mặt. Trong lòng anh có thể mơ hồ đoán được những vết thương cũ mà y tá nhắc đến vừa nãy từ đâu mà ra.

“Em còn người thân nào khác không?”

Đường Nhược thành thật lắc đầu, rồi viết thêm một dòng trên giấy: “Không sao, em có thể tự về nhà. Cảm ơn anh.”

“Xin lỗi anh.” Cô cắn môi, đôi môi nhợt nhạt của cô tựa như một tờ giấy mỏng bị gấp lại. “Sau này em có tiền, chắc chắn sẽ trả lại cho anh.”

“Tiên sinh…” Trợ lý Kha Thành nhìn không nổi nữa, chỉ có thể dời mắt khỏi cuốn sổ tay rồi nhìn sang bóng lưng Ngụy Vũ, nhưng không dám nói thêm lời nào.

Cô bé rất đáng thương, nhưng chuyện nhà người khác, bọn họ nào có tư cách can thiệp?

Ngụy Vũ lặng lẽ nhìn vài dòng chữ nhỏ nhắn kia, một lát sau mới đưa sổ tay lại cho Kha Thành: “Chi phí điều trị để tôi lo. Bọn tôi sẽ liên hệ với mẹ em.”

Đường Nhược nở một nụ cười cảm kích với anh, nhưng nhìn thế nào cũng thấy không thật lòng.

Chỉ khi hai người kia rời khỏi phòng bệnh, cô mới có thời gian quan sát xung quanh. Mũi cô đã quen với mùi thuốc sát trùng. Phòng đơn này không hề chật chội, ngược lại, cách bài trí rất chỉnh tề, ở trên tủ nằm cuối góc phòng còn đặt một lọ hoa, tường được sơn sạch sẽ, không có dấu vết tróc sơn.

Đây là bệnh viện tư nơi Ngụy Vũ thường xuyên kiểm tra sức khỏe. Yên tĩnh, đắt đỏ… Đối với một đứa thường dân không xu dính túi như cô, đây là loại nơi mà chỉ cần đặt chân vào thôi cũng thấy như đang vay nợ mạng sống.

“...” Chỉ cần cử động nhẹ nhất cũng khiến bộ đồ bệnh nhân trên người cô cọ vào vết thương đã được bôi thuốc, ánh mắt cô cũng mờ dần. Mặt Đường Nhược tái đi vì đau, nhưng chỉ có thể thở hắt ra một tiếng bằng mũi, thầm than đúng là tự mình chuốc lấy khổ.

Thực ra còn nhiều vai khác cho cô lựa chọn, thậm chí cả y tá thường xuyên gặp Ngụy Vũ trong bệnh viện, nhưng Đường Nhược vẫn chọn thân phận này. Lý do rất đơn giản. Cô ấy cũng là người khuyết tật, không thể nói chuyện. Có lẽ, chính điểm này sẽ khiến cô dễ công lược Ngụy Vũ hơn.

Nhưng mà... đau quá! Mỗi lần vô thức mở miệng, lại nhận ra mình không thể phát ra âm thanh, Đường Nhược vẫn chưa quen với cảm giác ấy.

Đôi dép to hơn chân cô hai cỡ, đi vào phát ra tiếng kéo lệt bệt, còn đi rất chậm, nhưng cô không quan tâm. Lục trong tủ lấy một chiếc áo dài tay rộng thùng thình, cô khoác vào, dù quá rộng nhưng ít nhất đủ dày để che đi bộ ngực khiến một cô bé mười lăm tuổi cảm thấy xấu hổ.

Sau khi cài xong cúc áo, cô cẩn thận mở cửa. Hành lang yên ắng, không có nhiều y tá hay người nhà bệnh nhân qua lại. Ở góc tường có một cô lao công đang lau kính cửa sổ.

Đường Nhược chậm rãi bước ra ngoài, giả vờ thản nhiên, giống như một bệnh nhân chỉ đơn giản muốn đi dạo, hít thở không khí trong lành.

“Cô bé, đi đâu đó?” Người lao công gọi với.

Xong rồi, cô không nói được.

Người phụ nữ mũm mĩm cầm khăn lau màu lam, quan sát cô từ trên xuống dưới: “Cháu đi vệ sinh à?”

Đường Nhược lắc đầu, chỉ tay ra ngoài cửa sổ. Phía ngoài là thảm cỏ xanh rì, nơi vài ba bệnh nhân đang trò chuyện rôm rả dưới ánh nắng.

“Ồ, đi hít thở chút cũng tốt. Cẩn thận kẻo ngã đó!”

Nhìn cô từ từ bước xuống cầu thang, người lao công vừa lau kính vừa lẩm bẩm: “Sao không đi thang máy? Đây là đang tập thể dục à…”

Đường Nhược cũng hối hận vì sao lại không chọn thang máy. Mỗi bước đi đều như xé rách vết thương. Rõ ràng chỉ là vết trầy xước da thịt, nhưng có lẽ vì cô quá gầy nên từng cơn đau như lan thẳng đến tận xương tủy. Đến khi xuống được đến tầng trệt, trán cô đã lấm tấm mồ hôi, tóc ướt đẫm dính bết vào da, ẩm ướt khó chịu.

Bây giờ mới chỉ vào đầu hè, nhiệt độ ở tầng một còn mát. Cô tựa vào bức tường xanh lạnh lẽo, ngước nhìn lên. Ánh mặt trời mỏng manh bị các tầng bậc cầu thang chặn lại, chẳng chiếu nổi đến nơi này.

Lối cầu thang này có lẽ cách khá xa sảnh chính bệnh viện nên ít người qua lại. Để tiết kiệm điện, người ta chỉ bật duy nhất một bóng đèn nhỏ, khiến tầng cuối cầu thang có phần âm u. Đường Nhược bước tiếp vài bước, vừa đi vừa tự hỏi Ngụy Vũ còn bao lâu nữa mới tới. Ngay cả nhân chứng cô cũng đã chuẩn bị sẵn sàng cho anh rồi, hẳn sẽ không quá chậm, đúng không?

Hai bên hành lang là những cánh cửa phòng với ô cửa sổ hình chữ nhật hẹp dài, nhìn vào bên trong có thể thấy dụng cụ vệ sinh xếp gọn gàng. Nhưng Đường Nhược không tìm thấy máy lọc nước mà cô muốn.

Phía trước là thảm cỏ, nhưng nhiệm vụ duy nhất hiện tại của cô là chờ đợi.

Đường Nhược tựa lưng vào tường, từ từ ngồi xuống, hít một hơi thật sâu để làm dịu cơn đau, cảm giác như có dòng suối lạnh chảy qua từng vết thương. Mỗi lần hít thở, vết đau như tan băng, rỉ ra thêm từng cơn âm ỉ. Mỗi cơn đau tưởng nhỏ bé, nhưng khi gom lại cũng đủ để khiến cô phải khóc vì đau.

Vì vậy khi Kha Thành tìm được cô, cô đã gục bên mép tường bất tỉnh, trên mặt loang lổ nước mắt, còn tay áo thì đã sũng ướt từ bao giờ.