Quyển 1 - Chương 1

“Kít!”

Lốp xe và mặt đường va chạm tạo ra tiếng rít chói tai như thể muốn xé toạc màng nhĩ. Trước mắt Đường Nhược tối sầm, cô còn chưa kịp chửi thề thời gian xuyên đến thật chết tiệt đã ngất đi.

Lần nữa mở mắt ra, trước mắt cô toàn bộ là một màu trắng chói mắt, chỉ có hai tấm rèm xanh lam bên cạnh nhắc nhở cô không phải đang nằm trong một cỗ quan tài màu trắng.

“...”

Đầu cô choáng váng, choáng đến độ ngay cả rèm giường vốn bất động cũng giống như là đang phất phơ qua lại. Cô nhắm mắt lại, trong đầu vang lên một tiếng cười khẽ khàng: [Sao thế? Chính cô tự chọn vai diễn, tôi đã bảo không thoải mái rồi còn ham.]

Đường Nhược mở miệng thử, đúng là chỉ có thể phát ra một âm thanh yếu ớt. Thế nhưng ở trong đầu lại cô lại đáp lời rất trôi chảy: “Bao giờ Ngụy Vũ tới đây?”

[Chưa tới mười lăm phút nữa thôi, quý cô top 1 của tôi.]

Đầu cô vẫn đau như búa bổ. Trang Triết bảo là não chấn động nhẹ. Thế nhưng so với những vết thương khác trên cơ thể này thì cũng gọi là không quá nghiêm trọng.

[Còn muốn hỏi gì khác không? Nhanh lên một chút, tôi muốn đi ăn cơm.] Trang Triết ngáp một cái, [Nhưng mà tôi nghĩ chắc cô không có đâu nhỉ… Chỉ là đừng có nhớ tôi quá đó nha?]

Trong lúc thực hiện nhiệm vụ, trừ khi đặc biệt cần thiết, nếu không thì không thể liên lạc với cộng sự của mình. Tất nhiên Đường Nhược luôn tuân thủ quy tắc này. Thậm chí trong suốt thời gian dài làm nhiệm vụ, cô cũng tuyệt đối không tìm đến cậu ta, đến mức không hỏi về độ thiện cảm của đối tượng công lược.

“Ừ, cậu đi đi.”

Giọng nam trong đầu và âm thanh điện tử kết nối cũng biến mất. Đường Nhược nhắm mắt lại, tiếp tục xem lại cốt truyện của thế giới nhiệm vụ này.

Thực ra chỉ là câu chuyện vị hôn thê nghịch tập phổ biến trong cốt truyện tổng tài. Nhưng cuộc chiến giữa vị hôn thê và tiểu bạch hoa quá căng thẳng, khiến cho các vai phụ khác đều bị biến thành công cụ làm nền. Ngụy Vũ, vốn là kẻ ngoài lề, không hiểu sao lại vô tình biến thành kẻ si mê thái quá vị hôn thê. Ừm, đúng là kiểu tiểu thuyết ba xu điển hình.

Mà nhiệm vụ của cô rất đơn giản, chỉ cần giúp Ngụy Vũ thoát khỏi ảnh hưởng của hào quang nhân vật chính, để anh có thể sống cuộc đời của riêng mình, vậy là đủ rồi.

Nhiệm vụ này lẽ ra phải rất hot, nhưng vấn đề là Ngụy Vũ…

Cửa phòng “cạch” một tiếng mở ra, Đường Nhược theo phản xạ nhìn sang, nhưng chỉ có thể chờ tấm rèm từ từ được kéo ra, sau đó ánh mắt cô lập tức chạm phải đôi mắt của anh.

Đôi mắt phượng hẹp dài, hàng mi tơi che đi phân nửa đôi đồng tử đen láy sâu thẳm. Đuôi mắt nhếch lên đa tình, nhưng ánh mắt lại ôn hòa bình tĩnh, khiến người ta không thể nảy sinh ham muốn tiếp cận.

Đường Nhược ngây người một lúc, không phải vì bị mê hoặc, mà vì đầu quá choáng váng. Mất vài giây, cô mới mơ màng nhìn rõ từng người vừa bước vào.

Một y tá mặc đồ trắng, Ngụy Vũ ngồi trên xe lăn, và một trợ lý mặc đồ đen đẩy chiếc xe lăn đó.

Cô đảo mắt, rồi mặc kệ mình vẫn đang nằm, vẫn mỉm cười nhẹ với Ngụy Vũ, để lộ nửa hàm răng. Chỉ tiếc là cô gầy quá, đôi mắt trông quá to, đáy mắt lại không có chút vui vẻ nào, khiến nụ cười càng trở nên giả tạo, như thể một chú khỉ con bắt chước biểu cảm của loài người.

“Cô bé, đầu vẫn còn choáng à?” Y tá nhẹ nhàng an ủi cô, nở nụ cười dịu dàng, “Vết thương của em không nặng đâu, đừng sợ.”

Đường Nhược không nói gì, thực ra là không nói được, chỉ có thể chớp mắt. Y tá quen tay nâng giường lên, kiểm tra cơ thể cô rồi mới quay sang Ngụy Vũ nói: “Tình trạng giống như tôi vừa rồi đã nói, Ngụy tiên sinh…”

“Ừ, giờ tôi sẽ nói chuyện riêng với em ấy, cảm ơn.”

Giọng của người đàn ông cũng rất lạnh lùng xa cách. Đường Nhược dè dặt liếc mắt một cái, nhưng không dám nhìn thẳng mặt anh, chỉ liếc thấy yết hầu anh và cổ áo sơ mi màu xanh da trời.

“Tôi tên là Ngụy Vũ. Rất xin lỗi, vừa rồi tôi đã đυ.ng phải em.”

Xe lăn từ từ tiến gần giường bệnh. Ánh mắt Đường Nhược ngay lập tức bị những chiếc nút ấn trên tay vịn xe lăn thu hút. Ngón tay Ngụy Vũ đang ấn một nút. Đốt ngón tay anh thon dài, đẹp như những cành trúc mảnh mai, móng tay được cắt tỉa gọn gàng sạch sẽ. Không giống cô, móng tay dài, kẽ móng tay còn bám đầy đất bẩn.

“Em chỉ bị trầy xước và chấn động não nhẹ thôi, sẽ không có di chứng về sau đâu, chỉ cần nghỉ ngơi và uống thuốc là sẽ khỏi.”

Thấy cô bé trước mặt không phản ứng, Ngụy Vũ dừng lại một chút, đợi cô nâng mắt lên mới tiếp tục nói: “Chi phí thuốc men và viện phí tôi sẽ thanh toán, em không cần lo lắng.”

Dù rõ ràng là cô đột nhiên lao ra đường, nhưng Ngụy Vũ vẫn tốt bụng gánh hết chi phí. Dẫu sao đổ cô nhận trách nhiệm cũng là không thể. Quần áo cô đã cũ sờn, tóc như rơm rạ, dù là khuôn mặt hay tứ chi lộ ra ngoài cũng quá mức gầy gò.

Đường Nhược gật đầu, cứ thế nhìn anh không biết làm gì, như thể thật sự bị đυ.ng đến mức ngớ ngẩn ra vậy.

“Em có nhớ tên mình là gì không? Số điện thoại của người nhà, địa chỉ thì sao?”

Cô cắn môi, rồi lại bắt đầu cười, nhưng do lần này cô ngồi dậy, nên Ngụy Vũ có thể nhìn thấy sự sợ hãi ẩn trong đôi mắt nâu sáng của cô, dù hàng mi dài cũng không thể che giấu được, ngược lại còn tạo ra một vệt bóng mờ dưới mắt cô.

Đợi hồi lâu không thấy câu trả lời, anh cau mày hỏi: “Em không muốn về nhà, phải không?”

Đường Nhược gật đầu rồi lại lắc đầu, cuối cùng giơ tay chỉ vào cổ họng mình, ngón tay gầy như cành khô run rẩy, như thể chỉ cần một cú bẻ nhẹ sẽ gãy.

“Em… không nói được sao?” Lần này đến phiên Ngụy Vũ ngẩn người, trợ lý phía sau nhanh chóng rút giấy và bút từ trong túi đưa cho anh.

“Cô bé, em biết viết không?”