Nghe xong lời của hệ thống 1551 nói, biểu cảm trên mặt Tô Hòa thoáng chốc không giữ nổi, cậu ta để lộ bản chất lạnh lùng đến cực điểm trong thâm tâm, nam chính của thế giới này đang nghi ngờ mình.
Ngay giây tiếp theo, cậu ta lại khôi phục dáng vẻ bạch liên hoa yếu đuối như thường lệ.
1551 sững người một chút.
Tô Hòa: [Không hổ là nam chính cấp S, để cho giống thật, tôi còn bảo bọn bắt cóc tiêm cho mình liều thuốc mê y hệt hắn.]
Thế nhưng đáng tiếc, Cố Trầm Châu vẫn không tin cậu ta là người vô tội bị vạ lây.
1551 lúc này mới hiểu ra, thật ra anh rất thông minh, chỉ cần gợi ý nhẹ là thông suốt ngay.
Thì ra vụ bắt cóc này, ký chủ cũng có tham gia, hơn nữa còn là muốn lợi dụng việc này để giành lấy thiện cảm của nam chính.
Ai mới có bản lĩnh lớn đến mức lên kế hoạch một vụ bắt cóc như vậy?
Phải biết rằng, dù nam chính lúc nhỏ thường xuyên gặp chuyện như thế, nhưng từ sau khi trưởng thành và tự mình tiếp quản công ty, thì đây là lần đầu tiên xảy ra.
Một cái tên lập tức hiện lên rõ ràng trong đầu, Chu Tần!
Kẻ thù lớn nhất của nam chính trong cốt truyện!
Thì ra hôm qua cũng chỉ là đang diễn, ký chủ vốn không thật sự thích Chu Tần.
Tô Hòa hoàn toàn không biết những lời cậu ta nói với hệ thống, Cố Trầm Châu cũng đều nghe thấy cả.
Trong lòng người đàn ông ấy, sát ý với cậu ta lại tăng thêm một phần.
Mà 1551 đột nhiên im lặng ở trong mắt hắn lại giống như đang ngầm đồng ý.
Cũng đúng, hệ thống sao có thể không đứng về phía ký chủ chứ?
Khóe môi Cố Trầm Châu khẽ nhếch lên, hiện ra một đường cong mang theo ý cười giễu cợt, không biết là nhắm vào ai.
Ước chừng năm sáu phút sau, 1551 cuối cùng cũng từ cơn chấn động lấy lại tinh thần, vừa định mở miệng thì lại bị một tia sáng nhỏ mà chói mắt cắt ngang.
Anh lập tức hồi hộp đến nín thở.
Có người đến mở cửa!
Cố Trầm Châu không hề do dự, giữ hơi thở ở mức nhẹ nhất, đến khi khe cửa vừa hé rộng, hắn lập tức vươn tay như tia chớp, bàn tay như sắt thép chộp lấy cổ tay người kia, bẻ ngược về sau.
"Rắc!" một tiếng vang lên, người đó còn chưa kịp kêu đau đã bị bóp chặt cổ họng.
Cố Trầm Châu khống chế hắn ta, cánh tay siết chặt.
Gương mặt kẻ đó bị bóp đến tím tái, không dám phát ra tiếng động nào.
Hắn ta biết, chỉ cần mình hé ra nửa lời, lập tức sẽ mất mạng.
Tên bắt cóc trong lòng vô cùng kinh hãi, hắn ta lăn lộn giang hồ bao năm, đây là lần đầu tiên có linh cảm xấu mãnh liệt như vậy.
Chết chắc ở đây rồi!
Nếu chỉ dựa vào đánh tay đôi, bọn chúng hoàn toàn không phải là đối thủ của Cố Trầm Châu.
Cố Trầm Châu đã bỏ ra một số tiền lớn để mời rất nhiều thầy dạy võ, toàn là những nhà vô địch tán thủ đẳng cấp thế giới hoặc chuyên gia khống chế đối phương. Những người này không chỉ cần tiền là có thể mời được, mà còn phải dựa vào quan hệ và các nguồn lực cá nhân của hắn.
Tất cả những kỹ năng được rèn luyện và tích lũy ấy hợp lại, sớm đã vượt xa mấy kẻ chỉ biết luyện võ thông thường.
1551 sững sờ nhìn cơ bắp săn chắc đầy sức mạnh lộ ra dưới tay áo được xắn lên của nam chính, đôi tai mèo của anh chẳng biết từ khi nào đã cụp xuống như cánh máy bay.
Nam chính mà đấm một phát xuống, e là cho dù anh là hệ thống thì cũng bị đánh trở về "chế độ nhà máy" mất thôi.
Thế nhưng anh lại không kiềm được mà mắt sáng rỡ thốt lên một câu đầy ngưỡng mộ: [Lợi hại thật đấy.]
Rắc.
Lại một âm thanh của xương khớp lệch vị trí vang lên.
Cố Trầm Châu không cẩn thận dùng sức hơi quá, bẻ gãy luôn cả cánh tay còn lại của tên bắt cóc.