"Hay là… cậu muốn bị khiếu nại?" Sắc mặt của Tô Hòa trở nên khó chịu.
1551 muốn lắc đầu, nhưng chỉ có thể lắc lư thân thể tròn vo của mình: "Không muốn, tôi sẽ nghiêm túc giám sát nam chính."
Tô Hòa hài lòng: "Cậu không cần lo sẽ bị phát hiện, cậu đến từ lý thế giới, người ở thế giới bên ngoài vẫn không nhìn thấy cậu lúc này, cũng không nghe được cậu nói gì."
1551 gật đầu, cơ thể nhún nhảy lên xuống: "Được rồi."
Bọn họ đã ở trong nhà vệ sinh hơi lâu, Tô Hòa sợ nếu không ra ngoài sẽ bị nghi ngờ, liền cảnh cáo 1551 thêm vài câu, rồi giả vờ như không có chuyện gì mà rời khỏi đó.
1551 rón rén đi theo sau ký chủ, sau đó bị Tô Hòa tranh thủ lúc không ai chú ý đẩy mạnh một cái.
1551 bị đẩy đến choáng váng, khi anh ngẩng đầu lên, vừa đúng lúc nhìn thấy khuôn mặt luôn mang vẻ nghiêm túc như khuôn mẫu của trợ lý Trần và cặp kính gọng vàng phản chiếu ánh kim loại của anh ấy.
1551 nghiêng đầu nhìn một chút, phát hiện miếng bánh ngọt nhỏ mà Tô Hòa tặng cho trợ lý Trần đã bị ăn sạch.
Anh giống như một con thú non ngơ ngác, bị đẩy ra rồi liền trở nên luống cuống, chỉ có thể lén lút theo sau trợ lý Trần như một cái đuôi nhỏ.
May mà anh gặp may, trợ lý Trần đúng lúc đang đến tìm Cố Trầm Châu để báo cáo tài liệu.
Anh đi theo phía sau trợ lý Trần, thuận lợi tiến vào văn phòng của Cố Trầm Châu.
Dù người khác không nhìn thấy anh, nhưng anh vẫn có thể tiếp xúc với thế giới này, không thể như ma quỷ mà xuyên qua tường.
1551 nấp sau lưng trợ lý Trần không dám chạy loạn.
Anh sợ mình vô ý đυ.ng trúng cái gì rồi bị phát hiện.
Trợ lý Trần đưa hợp đồng lên: "Đây là tài liệu mà Tổng giám đốc Vương cho người gửi gấp tới."
"Lỗ hổng trong bản hợp đồng trước…" Cố Trầm Châu vừa nói vừa ngẩng đầu lên, nói được nửa chừng thì đột nhiên im bặt.
Trợ lý Trần khó hiểu: "Sao vậy?"
Trợ lý Trần không ngờ hắn lại phản ứng như thế, còn Cố Trầm Châu thì nhướng mày, nhìn về phía sau lưng anh ấy.
Dù bị cơ thể che mất hơn nửa, nhưng vẫn có thể nhận ra, hiện tại, sau lưng trợ lý Trần đang có một vật thể kỳ lạ phát sáng.
Trợ lý Trần hoàn toàn không biết rằng trong mắt Tổng giám đốc Cố, lúc này mông của anh ấy đang phát sáng.
Anh ấy quay đầu lại với vẻ mặt nghi hoặc, nhưng chẳng thấy gì cả.
1551 cũng bị một loạt động tác của họ làm cho mơ hồ, nhất thời quên cả sợ, loạng choạng đi một vòng quanh trợ lý Trần.
Chẳng có gì kỳ lạ cả.
Cố Trầm Châu đưa tay lên môi, khẽ ho một tiếng: "……"
Đây là cái quả bóng gì vậy?
Ánh mắt hắn ngưng lại trong chốc lát, nhưng rất nhanh đã trở lại tự nhiên. Hắn hơi ngẩng cằm, ra hiệu cho trợ lý Trần đặt hợp đồng xuống.
Không hề đề cập đến quả cầu phát sáng kỳ lạ kia. Chỉ cần suy nghĩ một chút, hắn liền đoán ra đó chắc chắn là thứ do người xuyên việt tạo ra.
Vì thế hắn hoàn toàn tỏ vẻ bình thường, tiếp tục công việc đang làm.
1551 hoàn toàn không có chút ý thức nào rằng mình đã bị phát hiện.
Dù biết người khác không nhìn thấy cũng không nghe thấy mình, nhưng với tinh thần lịch sự, khi trợ lý Trần bắt đầu báo cáo công việc, anh vẫn ngoan ngoãn đứng yên một bên không hé một lời.
Sau khi nói xong những gì cần nói, Trợ lý Trần dứt khoát gật đầu rồi xoay người rời đi.
Cố Trầm Châu ngước mắt nhìn thoáng qua, bàn tay cầm bút nổi rõ gân xanh hơn một chút.
Quả cầu sáng đó không đi theo trợ lý của hắn rời khỏi, mà vẫn lưu lại trong văn phòng.
Cố Trầm Châu: "……"
Sau một lúc im lặng, hắn tiếp tục ký tên.