Anh An Huân nếu gặp Tô Nam Khanh, chắc chắn sẽ không để mắt đến chị ta... đâu nhỉ?
Ngón tay đang cầm khăn của Tô An Dĩnh siết chặt lại, cô ta lập tức nói: "Anh An Huân, không cần anh phải ra mặt đâu, chị ấy chỉ không nỡ từ bỏ công ty đó thôi. Anh yên tâm, em sẽ khiến chị ấy đồng ý."
Cố An Huân cũng không cố nài, dù sao tâm trí cũng không còn ở đây nữa, anh ta gật đầu, nhấn mạnh: "Không có công ty đó, ông nội sẽ không đồng ý cho chúng ta đính hôn đâu! Chuyện này giao cho em đấy, anh cũng không muốn nhìn thấy cái mặt heo của nó. À đúng rồi, nó có béo hơn không?"
Tô An Dĩnh trở nên cảnh giác, cô ta không trả lời câu hỏi đó mà nói: "Không muốn gặp thì thôi. Chuyện của hồi môn, em chắc chắn sẽ có cách."
"Được."
Rời khỏi nhà họ Tô, Cố An Huân lơ đãng lái xe, trong đầu toàn là hình ảnh người phụ nữ ở sân bay. Không biết rốt cuộc là ai, khí chất và vẻ đẹp đó, thực sự hiếm thấy trong đời anh ta.
Nếu có thể cưới cô ấy về nhà thì tốt quá.
Ý nghĩ này vừa nảy ra, lòng anh ta đã ngứa ngáy không yên, rất muốn gặp lại cô ấy một lần nữa.
Đột nhiên, anh ta nhận được điện thoại của thám tử tư: "Cậu Cố, không tra ra được thân phận của người đẹp đó, nhưng đã tìm ra khách sạn cô ấy đang ở tạm thời."
Mắt Cố An Huân sáng lên: "Gửi cho tôi ngay!"
...
Khi Tô Nam Khanh về đến khách sạn, Tô Tiểu Quả đã ngủ say.
Cô đi thẳng vào phòng làm việc.
Ngồi xuống ghế sofa, cô gọi một cuộc điện thoại: "Solo, gửi cho tôi toàn bộ tài liệu của công ty dược phẩm Mộng Diệp."
Giọng nói hoạt bát bên kia lúc này có chút yếu ớt: "Này Anti, làm người đừng quá đáng thế chứ, tôi nợ chị một mạng không có nghĩa là chị coi tôi như cấp dưới của mình nhé? Hacker số một thế giới như tôi không cần sĩ diện sao? Chuyện cỏn con thế này mà cũng tìm đến tôi? Hay là chị ra giá đi, chúng ta sòng phẳng được không?"
Khóe môi Tô Nam Khanh khẽ cong lên: "Được thôi, mạng của cậu đáng giá bao nhiêu?"
"..." Solo im lặng một lúc: "Coi như chị lợi hại, cho tôi năm phút."
Năm phút sau, toàn bộ tài liệu của công ty dược phẩm Mộng Diệp đã được gửi đến hòm thư của cô.
Công ty dược phẩm Mộng Diệp là công ty do mẹ cô để lại khi qua đời. Lúc đó cô còn nhỏ nên công ty được giao cho một giám đốc chuyên nghiệp quản lý thay, cô cũng chưa từng tiếp quản. Nhưng nhà họ Tô lại muốn có nó đến vậy, còn định dùng làm của hồi môn cho Tô An Dĩnh, trong đó chắc chắn có uẩn khúc.
Cô chăm chú xem tài liệu, cho đến khi có tiếng bước chân khe khẽ vọng vào từ hành lang cách âm rất tốt.
Bị làm phiền, Tô Nam Khanh nhíu mày, dì giúp việc giải thích: "Phòng tổng thống bên cạnh có người ở, nghe nói là ông chủ Hoắc."
Lúc này, điện thoại kêu lên một tiếng, là tin nhắn từ Solo: [Gia tộc số một quả nhiên lợi hại, ông chủ Hoắc còn trả giá mấy triệu với tôi chỉ để hỏi chị là nam hay nữ. Anti, chị tiêu đời rồi!]
Lại là Hoắc Quân Diệu.
Đôi mắt hạnh của Tô Nam Khanh khẽ cụp xuống, những ngón tay thon dài gõ vài cái trên bàn phím, trả lời tin nhắn: [Giúp tôi chuyển lời đến anh ta.]
Trong phòng tổng thống bên cạnh.
Thân hình cao lớn, thẳng tắp của Hoắc Quân Diệu đang dựa vào ghế sofa.
Trợ lý Chu Lãng kính cẩn đứng đó: "Ông chủ Hoắc, bên Solo có lời nhắn từ bác sĩ Anti gửi đến."
Hoắc Quân Diệu lạnh lùng ngẩng đầu: "Nói đi."
Chu Lãng ho nhẹ, đẩy gọng kính, nghiêm túc đọc tin nhắn: "Bác sĩ Anti hỏi: Ông chủ Hoắc, tìm tôi sốt sắng như vậy, là do não cần phải mổ à?"
"..."
Cùng với câu nói này, nhiệt độ trong phòng giảm xuống đến mức đóng băng.
Hồi lâu sau, Hoắc Quân Diệu mới nén được cơn giận, gằn ra hai chữ: "Tấm, ảnh!"
Chu Lãng lập tức hiểu ý anh, liền lấy ra tấm ảnh của bác sĩ Anti đã phải bỏ ra rất nhiều tiền để mua được, đưa cho anh.