Cái ngáp của Tô Nam Khanh đang ngáp dở thì khựng lại.
Tô Nam Khanh hé miệng, sững sờ nhìn Hoắc Quân Diệu.
Người đàn ông rất cao, phải đến một mét tám tám, anh mặc một bộ vest đen hàng hiệu đặt riêng, đôi chân vừa thẳng vừa dài.
Ánh đèn xa hoa của khách sạn rọi lên khuôn mặt vô cảm, làm nổi bật những đường nét góc cạnh, tinh xảo và cương nghị, toát lên vẻ cao ngạo, xa cách.
Thế nhưng, nốt ruồi lệ ở khóe mắt anh lại dung hòa một cách kỳ lạ giữa vẻ quyến rũ và sự lạnh lùng, càng làm tăng thêm khí chất cấm dục.
Cậu bé được anh bế cũng mặc vest, lúc này đang tựa vào vai người đàn ông, vùi đầu vào trong để che đi mặt mũi, tránh bị giới truyền thông chụp trộm làm lộ thông tin.
Tiếc là lúc này, cô không có tâm trạng để thưởng thức vẻ đẹp đó.
Lẽ nào Hoắc Quân Diệu... đã biết thân phận Anti của cô rồi?
Cô đang nghĩ vậy thì thấy Hoắc Quân Diệu cau mày, khí thế bức người cất lời: "Tránh xa con trai tôi ra. Ngoài ra, cô không phải kiểu người tôi thích."
Giọng anh trầm ấm dễ nghe, như một âm trầm dội vào màng nhĩ, khiến người ta có cảm giác muốn nghe anh nói thêm vài câu, nhưng lại bị sự lạnh lẽo thấu xương đó làm cho chùn bước.
Đôi mắt vốn luôn cụp xuống vì buồn ngủ của Tô Nam Khanh giờ đây mở to, trong đầu cô từ từ hiện lên một dấu chấm hỏi: ?
Trong lúc cô còn đang ngẩn người, người đàn ông đã quay đầu sải bước rời đi.
Những người xung quanh đồng loạt nhìn cô, ai nấy đều lùi lại một bước như thể cô là virút, họ bắt đầu bàn tán:
"Bao năm nay, số người muốn tiếp cận ông chủ Hoắc bằng cách lấy lòng cậu chủ nhỏ nhiều không đếm xuể, nhưng ông chủ Hoắc ghét nhất là chiêu này!"
"Người phụ nữ trước đây dám có ý đồ với cậu chủ nhỏ, hình như cuối cùng đã phải gả cho một ông già sáu mươi tuổi, cô gái này cũng to gan thật!"
Nghe những lời này, Tô Nam Khanh mới hiểu được ý câu nói vừa rồi của anh ta.
... Não của người đàn ông này bị úng nước rồi à?
Hoắc Quân Diệu nhanh chóng rời khỏi đại sảnh, các vệ sĩ cũng rút đi, sảnh khách sạn trở lại như thường.
Bên trong chiếc Bentley đen phiên bản kéo dài.
Hoắc Tiểu Thực siết chặt khuôn mặt nhỏ nhắn, dùng sự im lặng để bày tỏ sự phản đối.
Hoắc Quân Diệu thì nhíu chặt mày.
Hành vi bất thường của con trai tối nay đã khiến anh cho người kiểm tra camera giám sát ở hành lang, để rồi phát hiện ra người phụ nữ đó vừa ôm vừa hôn con trai mình.
Vấn đề là, Hoắc Tiểu Thực vốn luôn bài xích người khác và không thích đυ.ng chạm cơ thể, vậy mà lần này lại không hề phản kháng. Đây đúng là chuyện lạ xưa nay chưa từng có.
Là vì người phụ nữ đó quá xinh đẹp, trắng đến mức chói mắt sao?
Anh nghĩ đến bộ trang phục đơn giản cũng không che nổi vẻ đẹp lộng lẫy của cô, và cả hành động ngáp ngủ lại toát lên vẻ hoang dã bất cần.
Đặc biệt là khi đối mặt với anh, đôi mắt hạnh đó lại toát ra vẻ lạnh lùng và kháng cự khác hẳn những người phụ nữ khác, xem ra cũng có bản lĩnh đấy!
...
Nhà họ Tô.
Lúc Cố An Huân đến nơi, tiệc sinh nhật đã kết thúc.
Mặt của Tô An Dĩnh sưng lên, có thể thấy rõ năm dấu tay, cô ta đang dùng khăn bọc đá để chườm lạnh, vừa khóc vừa than trách: "Anh An Huân, sao anh đến muộn thế?"
Vẻ mặt Cố An Huân có chút không tự nhiên.
Trên đường đến nhà họ Tô, anh ta đã rẽ ngang để tìm một thám tử tư nhờ điều tra giúp về người đẹp mà anh ta gặp ở sân bay hôm nay.
Anh ta ho một tiếng, tỏ vẻ lo lắng và quan tâm: "Sao thế này? Con nhỏ béo đó đánh em à? Lẽ nào nó không muốn hủy hôn? Nó đang ở đâu? Anh đi tìm nó ngay!"
Đi tìm nó ngay... nghĩa là sắp được gặp mặt rồi.
Không hiểu sao, Tô An Dĩnh lại nghĩ đến khuôn mặt xinh đẹp đầy khıêυ khí©h đó, trong lòng dâng lên một nỗi bất an.