Chương 6: Của hồi môn thì không

Ông Tô Hoành Thụy đi thẳng vào vấn đề: "Nam Khanh, nhà họ Cố đã đồng ý hủy hôn, em gái cô cũng sắp gả sang nhà họ Cố rồi. Hôm nay là sinh nhật nó, cô cứ lấy công ty mẹ cô để lại tặng nó làm của hồi môn, xem như là quà sinh nhật đi!"

Tô An Dĩnh vội vàng tiếp lời: "Chị chưa cưới đã mang thai, làm mất mặt nhà họ Tô, lại còn liên lụy nhà họ Cố bị người ta chê cười bao nhiêu năm nay. Đưa công ty cho em làm của hồi môn, coi như là bồi thường đi!"

Ông Tô Hoành Thụy ném thẳng bản hợp đồng đã chuẩn bị sẵn qua, ra lệnh: "Đây là hợp đồng chuyển nhượng công ty, cô ký tên vào."

Trong mắt Tô Nam Khanh ánh lên vẻ lạnh lẽo.

Rõ ràng là nhà họ Tô trèo cao không muốn hủy hôn, là nhà họ Cố không rõ lý do gì mà không đồng ý, bây giờ ngược lại tất cả đều thành lỗi của cô sao?

Hơn nữa, tất cả tài sản của nhà họ Tô đều là do mẹ ruột cô để lại... Bây giờ họ chiếm đoạt căn nhà chưa đủ, ngay cả công ty cũng không buông tha ư?

Tham lam không đáy, thật khiến người ta ghê tởm.

Đôi mắt hạnh của cô khẽ nhướng lên, giọng nói lạnh lùng: "Không được."

Tô An Dĩnh như bị giẫm phải đuôi, giọng chói tai: "Tô Nam Khanh, chị có ý gì?"

Tô Nam Khanh nhìn ra ngoài, trời đã về chiều, cô còn phải về ngủ với Tô Tiểu Quả nên nói thẳng: "Hủy hôn thì được, của hồi môn thì không."

Dứt lời, cô đứng dậy đi thẳng ra ngoài.

"Tô Nam Khanh, cô đứng lại cho tôi!"

Ông Tô Hoành Thụy gầm lên, nhưng Tô Nam Khanh coi như không nghe thấy.

Ra đến sân, Tô An Dĩnh đuổi theo, chặn trước mặt cô: "Tô Nam Khanh, chị nói đi, có phải chị không nỡ xa anh An Huân, căn bản không muốn hủy hôn đúng không!"

Tô Nam Khanh cảm thấy phiền phức: "Tránh ra."

"Chị đúng là nghĩ như vậy thật, đồ không biết xấu hổ!"

Tô An Dĩnh vung tay, ngang ngược tát thẳng vào mặt cô!

Ngay giây sau, cổ tay cô ta đã bị Tô Nam Khanh nắm chặt.

Tô An Dĩnh không giãy ra được, tức tối chửi mắng: "Tôi nói cho chị biết, đừng tưởng mình xinh đẹp hơn thì anh An Huân sẽ đổi ý! Dù thế nào đi nữa, anh ấy cũng sẽ không cưới một người đàn bà đã qua tay lại còn mang theo con hoang như chị đâu! À đúng rồi, cái đứa con hoang không rõ bố của chị sao không mang về?"

"Chát!"

Tô Nam Khanh dùng hết sức, thẳng tay đáp trả cô ta một cái tát.

Đôi mắt cô đen kịt, tựa như ác quỷ bò lên từ địa ngục: "Tô Tiểu Quả không phải con hoang. Lần sau còn để tôi nghe cô nói bậy, thì đừng trách tôi không khách sáo!"

Nói xong, cô quay người rời đi.

Má Tô An Dĩnh nóng rát, cô ta sững sờ mở to mắt, sợ đến mức quên cả khóc.

...

Màn đêm buông xuống thành phố Dương, đèn neon lấp lánh.

Tô Nam Khanh ngồi trên taxi nhắm mắt dưỡng thần. Ánh đèn lúc sáng lúc tối chiếu lên khuôn mặt, tạo cho cô một vẻ cô đơn, tĩnh mịch.

Không rõ bố... con hoang...

Hai từ này khiến cô phiền muộn thở dài một hơi.

Năm năm trước, rốt cuộc cô đã mang thai như thế nào, đến nay vẫn là một ẩn số. Bố của Tô Tiểu Quả là ai, cô lại càng không có manh mối.

"Đến nơi rồi." Lời của tài xế taxi cắt ngang dòng suy nghĩ của Tô Nam Khanh.

Cô vừa xuống xe bước vào khách sạn thì phía trước đột nhiên xuất hiện một hàng vệ sĩ, chặn cô sang một bên: "Xin nhường đường!"

Không ít người bị chặn lại đang nhỏ giọng bàn tán:

"Muộn thế này rồi, ông chủ Hoắc còn ra ngoài làm gì?"

"Nghe nói là cậu chủ nhỏ nhà họ Hoắc muốn ăn bánh kem mousse..."

Tô Nam Khanh đưa tay định ngáp một cái thì thấy một bóng người cao lớn, quý phái đang bế một cậu bé khoảng năm sáu tuổi, sải bước từ khu vực thang máy đi ra.

Người đàn ông đang nhìn thẳng phía trước mà bước đi, nhưng khi đi ngang qua Tô Nam Khanh, anh đột nhiên dừng lại. Ánh mắt anh trầm xuống nhìn cô, giọng anh cũng trầm xuống: "Cô Tô..."