Chương 5: Ông bố thiên vị

Mọi người đều đang chúc mừng cô ta, chửi rủa con nhỏ béo ú kia, thế mà tiện nhân Bạch Lăng Tuyền này lại dám nói ngũ quan của Tô Nam Khanh thật ra không hề xấu xí?

Hừ.

Tô An Dĩnh đang định đưa tấm ảnh cho Bạch Lăng Tuyền thì đột nhiên, một bàn tay thon dài, trắng nõn vươn tới, giật phắt lấy tấm ảnh.

Tô Nam Khanh cụp mắt, thản nhiên vò nát tấm ảnh rồi túm lấy tóc Tô An Dĩnh. Ngay lúc cô ta đau đớn há miệng kêu lên, cô đã nhét luôn tấm ảnh vào miệng cô ta!

Hàng loạt động tác của cô diễn ra dứt khoát và nhanh gọn.

Mãi đến khi vị đắng chát và mùi khó chịu lan ra trong miệng, Tô An Dĩnh mới bừng tỉnh. Cô ta vừa định nôn ra thì nghe thấy một giọng nói trầm thấp, thờ ơ: "Tô An Dĩnh, đã cược thì phải chịu thua."

Hành động của Tô An Dĩnh cứng đờ, cô ta nhìn Tô Nam Khanh như gặp phải ma.

Cô gái mặc quần bò và áo sơ mi trắng đơn giản, tôn lên đôi chân dài và vòng eo thon gọn.

Mái tóc được buộc gọn gàng sau gáy, vài lọn tóc mai lòa xòa che đi phần cổ, làn da trắng như ngọc, sạch sẽ không tì vết, cả người đẹp đến mức không thể tả xiết!

Nhưng cái giọng nói quen thuộc đó...

Thấy tình hình như vậy, những người khác liền xúm lại, một chàng trai cau mày: "Người đẹp, cô là ai vậy? An Dĩnh là hôn thê của cậu Cố đấy! Cô không sợ đắc tội với nhà họ Cố sao?"

Tô Nam Khanh không thèm để ý đến anh ta, cô đỡ Bạch Lăng Tuyền dậy. Thấy mắt cô ấy hơi đỏ nhưng không quá nghiêm trọng, cô mới nhỏ giọng dặn dò: "Đi rửa mắt bằng nước sạch đi."

Bạch Lăng Tuyền cắn môi, ngập ngừng gọi: "Chị là chị Nam Khanh phải không?"

"Ừm."

"..."

Tất cả mọi người đều sững sờ, không thể tin nổi mà nhìn cô.

Có người bất giác thốt lên: "Con nhỏ béo ú đó gầy đi mà lại đẹp đến kinh ngạc thế này sao?"

Mọi người lại nhìn sang Tô An Dĩnh. Thật ra trông cô ta cũng khá ưa nhìn, có phần kiều diễm và luôn tự hào về nhan sắc của mình. Nhưng lúc này, khi đứng cạnh Tô Nam Khanh, cô ta bỗng trở nên nhạt nhòa, vô vị.

Ánh mắt của mọi người đổ dồn về phía Tô An Dĩnh, khiến cô ta cảm thấy như bị vả thẳng vào mặt, nóng bừng...

Cô ta cố tình gọi con nhỏ béo ú về dự tiệc sinh nhật để hủy hôn, chính là để mọi người thấy rằng, Tô An Dĩnh cô ta xinh đẹp hơn Tô Nam Khanh rất nhiều.

Vậy mà bây giờ, chính cô ta lại trở thành trò hề!

"Có chuyện gì vậy?"

Bố cô, ông Tô Hoành Thụy, dắt theo người vợ kế bước nhanh tới. Vừa nhìn thấy Tô Nam Khanh, ông ta liền sững người rồi ngạc nhiên lên tiếng: "Nam Khanh?"

Con gái lớn gầy đi mà lại xinh đẹp đến thế ư?

Thấy tình hình này, ánh mắt Tô An Dĩnh lóe lên, cô ta đột nhiên khóc lóc, vừa lấy tấm ảnh trong miệng ra vừa nói: "Chị ơi, em biết cậu Cố hủy hôn với chị nên chị không vui, chị cứ đánh em tiếp đi..."

Tiếng khóc của cô ta khiến ông Tô Hoành Thụy hoàn hồn. Ông ta đột ngột vung tay định tát Tô Nam Khanh: "Tô Nam Khanh! Cậu Cố hủy hôn với mày là vì mày không biết giữ mình, chưa cưới đã có con! Là do chính mày không ra gì, liên quan gì đến em gái mày?"

(Vì bố con không ưa nhau nên mình để xưng hô là tôi/cô mày/tao hoặc bố/con tùy trường hợp nha.)

Lòng Tô Nam Khanh lạnh như băng.

Năm năm trước, cô đã bị sự tàn nhẫn của người bố thiên vị này làm cho tổn thương đến tột cùng.

Cô đang định né cái tát này thì không ngờ mẹ kế Tống Văn Lệ lại ra mặt ngăn cản: "Ông Tô, bao nhiêu người đang nhìn kia kìa, đừng quên chuyện quan trọng."

Chuyện quan trọng...

Ông Tô Hoành Thụy nén cơn giận trong lòng, buông một câu: "Theo tôi lên lầu!"

Trong phòng làm việc.

Tô Hoành Thụy, Tống Văn Lệ và Tô An Dĩnh ngồi cùng một phía.

Tô Nam Khanh ngồi đối diện họ, lười biếng tựa vào ghế sofa. Mí mắt cô cụp xuống, trông có vẻ kiêu ngạo, coi trời bằng vung, nhưng những người quen biết cô đều hiểu rằng, cô chỉ đang buồn ngủ mà thôi.