Chương 4: Ăn ảnh đi

Hoắc Tiểu Thực, năm tuổi, cứ nhìn chằm chằm về phía thang máy.

Cái ôm mềm mại và nụ hôn trên trán vừa rồi khiến cậu chủ nhỏ của nhà họ Hoắc cũng không kìm được mà đỏ mặt.

Hoắc Tiểu Thực căng cứng khuôn mặt nhỏ nhắn. Cậu bé từ nhỏ đã được giáo dục nghiêm khắc, ngay cả bữa ăn cũng phải tính toán dinh dưỡng.

Một người luôn tự chủ như cậu bé, lúc này lại đột nhiên nảy ra một ý nghĩ mãnh liệt: "Con muốn ăn bánh kem mousse."

"..."

Hoắc Quân Diệu liếc nhìn con trai một cái rồi một tay xách cậu bé vào phòng.

Toàn thân anh toát ra khí chất lạnh lùng, ngăn cách người lạ đến gần. Anh đi đến trước máy tính để tiếp tục cuộc họp trực tuyến.

Người ở đầu dây bên kia báo cáo: "Sếp Hoắc, chúng tôi đã xác định được Anti quả thực đã về nước, hơn nữa vừa mua được một tấm ảnh của cô ấy với giá cao, tôi sẽ gửi cho ngài ngay lập tức."

Hoắc Quân Diệu khẽ mở đôi môi mỏng, lạnh lùng thốt ra ba chữ: "Tìm cho được cô ta!"

...

Biệt thự nhà họ Tô đèn đuốc sáng trưng.

Đứng ngoài cửa, Tô Nam Khanh nghe thấy tiếng thông báo "Mã số sai" từ khóa mật mã, khóe môi cô bèn cong lên thành một nụ cười mỉa mai.

Đã đổi mật khẩu rồi, mà đứa con gái này của ông ta lại không hề hay biết.

Cô hờ hững cụp mắt, lấy điện thoại ra bấm vài cái rồi đặt vào chỗ khóa mật mã. Vài giây sau, một tiếng "cạch" vang lên, cửa mở.

Sự náo nhiệt trong phòng khách ập đến, cảnh tượng người qua kẻ lại khiến cô nhận ra hôm nay là sinh nhật của em gái cô, Tô An Dĩnh.

Thấy không ai để ý đến mình, Tô Nam Khanh bèn tìm một góc sofa ngồi xuống, định bụng chợp mắt một lúc để dưỡng sức.

Thế nhưng, trên sân thượng vốn không ai để ý lại vang lên những tiếng kêu khẽ.

Vài người trẻ tuổi đang vây một cô gái ở giữa và ra tay đánh đập.

Tô An Dĩnh mặc một chiếc váy dạ hội màu xanh, lúc này đang cầm ly rượu vang đỏ, cười lạnh nhìn cô gái bị xô ngã trên mặt đất.

Đây là Bạch Lăng Tuyền, con gái của cô ruột cô ta, cũng là người luôn chơi thân với con mập chết tiệt Tô Nam Khanh.

"Chát!"

Có người tát mạnh vào mặt Bạch Lăng Tuyền một cái: "Cô vừa nói con mập chết tiệt đó ngũ quan cũng ưa nhìn à? Tôi thấy mắt cô có vấn đề rồi đấy, có cần tôi chữa cho không..."

"Xììì..."

Cô ta cầm chai xịt hơi cay xịt vào mắt Bạch Lăng Tuyền: "Cái mặt của con nhỏ xấu xí đó trông như đầu heo, còn không bằng một ngón chân của An Dĩnh! Bạch Lăng Tuyền, làm thế nào mà cô nhìn ra nó ưa nhìn được thế?"

Cơn đau rát bỏng khiến Bạch Lăng Tuyền muốn hét lên nhưng lại bị người khác bịt miệng, chỉ có thể phát ra những tiếng nức nở đau đớn "ư... ư...".

Tô An Dĩnh đột nhiên ngồi xổm xuống, cô ta rút ra một tấm ảnh chụp Tô Nam Khanh lúc béo nhất, cầm trong tay nghịch ngợm: "Ây da, các cậu thô lỗ quá đấy."

Những người còn lại nghe vậy liền cười hì hì buông Bạch Lăng Tuyền ra. Cô ấy ôm lấy đôi mắt sưng đỏ: "Xin các người, tha cho tôi đi..."

Tô An Dĩnh cười: "Chúng ta chơi trò văn minh một chút, cá cược đi."

Bạch Lăng Tuyền thều thào lên tiếng: "Cá cược gì?"

Tô An Dĩnh chỉ vào tấm ảnh: "Nếu như cô chứng minh được con nhỏ đó gầy đi sẽ thật sự xinh đẹp thì tôi sẽ ăn tấm ảnh này. Còn nếu không làm được thì cô phải ăn nó. Sao nào? Rất công bằng, phải không?"

Những người khác lập tức cười phá lên:

"Nhưng con mập chết tiệt đó không gầy đi được thì phải làm sao đây?"

"Chẳng lẽ vì một vụ cá cược mà phải đi hút mỡ, chỉ để chứng minh rằng nó xấu không phải vì nó béo à? Ha ha ha..."

"Bạch Lăng Tuyền, cô không có cách nào chứng minh nó gầy đi sẽ xinh đẹp đâu, cho nên..."

"Ăn ảnh đi! Ăn ảnh đi!"

Mọi người nhao nhao vỗ tay cổ vũ.

Tô An Dĩnh đưa tấm ảnh đến trước mặt cô ấy: "Cô tự ăn, hay để bọn tôi giúp cô ăn?"

Trong mắt Tô An Dĩnh lóe lên vẻ độc địa.