Chương 34: Tôi chỉ có một mình, không phải tụ tập

Tô An Dĩnh đã bị dọa cho hoảng sợ, cô ta hoảng hốt liếc nhìn Hoắc Quân Diệu, chỉ muốn nhanh chóng rời đi, cô ta hạ giọng: "Chị điên rồi à? Buông tay!"

"Ồ." Tô Nam Khanh ngoan ngoãn buông tay ra.

Tô An Dĩnh thở phào nhẹ nhõm, vừa quay người định đi thì một lực cực mạnh từ phía sau đột ngột ập tới, đá bay cả người cô ta đi.

"Rầm!"

Tô An Dĩnh đâm sầm vào chiếc bàn phía trước, ngã sõng soài trên mặt đất, lục phủ ngũ tạng dường như đều đau đớn.

Sau khi đá văng Tô An Dĩnh, Tô Nam Khanh bước tới, một tay túm lấy tóc cô ta, giọng điệu ngông cuồng: "Bây giờ đã nhớ ra phải nói cho tôi biết chuyện gì chưa?"

Tô An Dĩnh trợn to mắt, cô ta đỏ hoe mắt hét lên: "Anh Hoắc, cô ta ra tay đánh người!"

Hoắc Quân Diệu nhíu mày, lực cú đá vừa rồi của người phụ nữ đó quả thật ngoài dự đoán, xem ra cô cũng có thân thủ không tồi, thành ra lại khiến mình trở thành kẻ thừa hơi lo chuyện bao đồng.

Anh không nói gì, Chu Lãng liền quở trách: "Cô Tô, Khách sạn Đệ Nhất cấm tụ tập đánh nhau. Cô không coi ông chủ Hoắc ra gì sao?"

Đôi mắt hạnh của Tô Nam Khanh khẽ nhướng lên, chỉ nhìn khuôn mặt đó thì trông vô cùng ngoan ngoãn và hiểu chuyện, cô nhỏ giọng nói: "Tôi chỉ có một mình, không phải tụ tập."

"..."

Chu Lãng nghẹn họng.

Nghĩ kỹ lại, lời này cũng không sai vào đâu được.

Tô An Dĩnh cũng ngây người: "Cứu mạng!"

Thấy có người định tiến lại, ánh mắt Tô Nam Khanh lạnh lùng quét qua, hỏi: "Anh muốn tụ tập à?"

"..."

Thấy không ai dám tiến lại nữa, cô lại cúi đầu nhìn Tô An Dĩnh đang bị mình đè dưới đất.

Vốn dĩ nể tình chị em, cô chỉ muốn biết tung tích của đứa con, không định làm mọi chuyện khó coi đến vậy. Nhưng việc bị tiêm hormone từ năm năm tuổi, mối thù này khiến cô không còn gì phải e dè nữa.

"Chát!"

Cô tát mạnh vào mặt Tô An Dĩnh một cái, nhìn má cô ta sưng vù lên trông thấy, lúc này mới chậm rãi nói: "Còn không nói, có tin tôi đánh cô thành đầu heo không?"

Cơ thể Tô An Dĩnh run lên, không nhịn được nữa mà "oa" một tiếng khóc nấc lên: "Tôi nói, tôi nói, đứa bé đó..."

"Đứa bé đó là do bố xử lý, ông ấy chưa bao giờ nói với tôi, tôi không biết..."

Tô An Dĩnh vừa khóc vừa nói không rõ chữ, người khác ở xa nên không nghe rõ.

Cái nhíu mày của Tô Nam Khanh khiến Tô An Dĩnh sợ hãi, vội vàng nói: "Tôi thật sự không biết, tôi thề, nếu tôi mà biết thì cứ cho mặt tôi mọc đầy mụn rỗ! Hu hu hu..."

Cô ta từ nhỏ đã yêu cái đẹp, dám thề độc như vậy, chứng tỏ là thật sự không biết.

Tô Nam Khanh không giấu được vẻ thất vọng.

Cô lười lãng phí thời gian thêm nữa, đứng dậy thong thả đi ra ngoài.

Khi đi ngang qua Hoắc Quân Diệu, Tô Nam Khanh nghĩ đến việc mình vừa ra tay, dù sao cũng đã làm mất mặt anh.

Cô muốn giải thích vài câu, bèn nhìn về phía Hoắc Quân Diệu.

Người đàn ông cũng đang nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm, tâm tư khó lường.

Tô Nam Khanh suy nghĩ một lúc, sắp xếp lại lời nói, nhưng vừa mở miệng ra đã không nhịn được mà ngáp một cái.

Hoắc Quân Diệu: "..."

Chu Lãng đứng bên cạnh tức điên lên. Người phụ nữ này đánh người thì thôi đi, bây giờ lại còn ngông cuồng ngáp trước mặt ông chủ Hoắc, đây là đang thị uy sao?

Vừa nghĩ đến đây, anh ta liền thấy người phụ nữ nói với vẻ mặt vô cảm: "Anh Hoắc, tôi tuyệt đối không có ý khıêυ khí©h anh đâu."

Chu Lãng giật giật khóe miệng, lời này chỉ có kẻ ngốc mới tin!

Anh ta đang định mỉa mai vài câu thì nghe thấy sếp nhà mình lạnh lùng đáp lại: "... Ồ."

Chu Lãng: ???

Giải thích xong, Tô Nam Khanh thong thả đi qua trước mặt anh.

Hoắc Quân Diệu nhìn chằm chằm vào bóng lưng của cô, nheo mắt lại.

Lúc người phụ nữ đó ra tay vừa rồi vô cùng dứt khoát, không chút dây dưa, vừa hoang dã vừa ngông cuồng.

Nhưng dường như cô không có được thứ mình muốn, cả người toát ra vẻ cô đơn. Dáng vẻ uể oải đó khiến anh bất giác nảy sinh ý nghĩ muốn giúp đỡ cô.