Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Sau Khi Hủy Hôn: Chị Đại Vừa Xinh Đẹp Vừa Ngầu

Chương 32: Đi lướt qua mình

« Chương TrướcChương Tiếp »
Lúc này anh ta mới gảy vài nốt đàn ghi...ta, một giai điệu du dương vang lên. Miệng anh ta ngân nga bản tình ca thịnh hành nhất, tuy không phải là màn trình diễn ở cấp độ ngôi sao nhưng nghe cũng được.

Tô An Dĩnh kích động đứng dậy, cảm động đến rơi nước mắt.

Anh An Huân đúng là quá đẹp trai!

Hát xong một bài, Cố An Huân đặt cây đàn xuống, anh ta cầm lấy micro, cất giọng: "Hôm nay, tôi bao trọn nơi này, gọi nhiều bạn bè đến đây như vậy là muốn nói với một cô gái rằng, từ cái nhìn đầu tiên, tôi đã cảm thấy em rất khác biệt."

"Quao! Cậu Cố! Cậu Cố!" Mọi người lại một lần nữa hò hét, đẩy không khí lên đến cao trào.

Cố An Huân vung tay, liền nghe thấy mấy tiếng "bụp bụp", những quả bóng bay trên trần nhà vỡ ra, một cơn mưa cánh hoa hồng rơi xuống!

Lãng mạn quá!

Tô An Dĩnh đưa tay che miệng, mắt tràn đầy sự ngạc nhiên.

Cô ta phấn khích quay đầu, mỉa mai Tô Nam Khanh: "Chị thấy chưa? Anh An Huân ngày trước coi thường chị bao nhiêu, thì hôm nay, anh ấy lại dốc lòng vì tôi bấy nhiêu!"

"Mười người như chị cũng không bằng một ngón chân của tôi!"

Tô An Dĩnh chỉ cảm thấy vô cùng hả hê.

Đặc biệt là ánh mắt ngưỡng mộ của các cô gái xung quanh nhìn mình càng khiến cô ta hạnh phúc đến mức sắp bùng nổ!

Sau đó, cô ta thấy Cố An Huân tay cầm một bó hoa hồng, từ từ từng bước đi tới...

Đám đông xung quanh tự động dạt ra nhường đường, như thể đang tạo thành một cây cầu nối giữa họ.

Tô An Dĩnh ưỡn thẳng lưng, không kìm được mà đi về phía trước vài bước để đón lấy, cô ta cảm thấy hôm nay chính là giây phút huy hoàng nhất trong cuộc đời mình!

Cô ta không để ý rằng, trong mắt Cố An Huân lúc này chỉ có một người.

Dù ở trong quán rượu ánh sáng mờ ảo này, người phụ nữ ngồi trên sofa vẫn tỏa sáng rực rỡ, trong mắt anh ta hoàn toàn không chứa thêm một ai khác, kể cả Tô An Dĩnh.

Trong đầu anh ta chỉ toàn nghĩ, màn này dùng để cầu hôn cũng đủ rồi, người đẹp chắc sẽ cho mình một cơ hội để tiếp tục qua lại chứ nhỉ?

Tô An Dĩnh đi được vài bước thì dừng lại, nhìn Cố An Huân càng lúc càng đến gần, nụ cười trên mặt cô ta không thể kìm nén mà nở rộ.

Tiếp theo, anh An Huân chắc sẽ quỳ một gối xuống trước mặt mình chứ nhỉ?

Nhưng không ngờ...

Tô An Dĩnh trơ mắt nhìn Cố An Huân đi lướt qua mình, cuối cùng dừng lại trước mặt Tô Nam Khanh.

Anh ta cúi người, lịch thiệp đưa bó hoa hồng trong tay qua: "Cô An, không biết tôi có vinh hạnh được làm quen với cô không?"

"..."

Tô An Dĩnh sững sờ mở to mắt, không thể tin vào cảnh tượng trước mắt.

Ánh sáng trong quán rượu hơi tối, làm cô ta có cảm giác như đang mơ, anh An Huân sao lại chạy đến trước mặt con nhỏ béo ú đó?

Tô Nam Khanh cũng không ngờ lại có một màn kịch kịch tính như vậy. Cô và Cố An Huân tổng cộng mới gặp nhau hai lần, mà anh ta đã vứt bỏ vị hôn thê sắp cưới để đến tỏ tình với cô ư?

Nhưng khi thấy khuôn mặt vì kinh ngạc và tức giận mà trở nên dữ tợn của Tô An Dĩnh, tâm trạng vừa bị cô ta chọc tức đã dịu đi vài phần. Cô hứng thú nhếch môi, nở một nụ cười ranh mãnh.

Nụ cười của cô rực rỡ như đóa sen tuyết nở rộ trên đỉnh núi băng, khiến mắt Cố An Huân sáng lên.

Anh ta còn muốn nói gì đó thì Tô An Dĩnh đã không kìm được mà hét lên chói tai: "Anh An Huân!"

Nghe thấy giọng nói này, Cố An Huân lúc này mới nhìn thấy Tô An Dĩnh đang đứng bên cạnh, anh ta nhíu mày: "Sao em lại ở đây?"

Tô An Dĩnh vừa rồi còn ảo tưởng, có phải do ánh sáng quá tối, anh An Huân nhìn nhầm người không, nhưng câu hỏi ngược lại này đã đập tan hy vọng cuối cùng của cô ta.

Cô ta tức giận nhìn Tô Nam Khanh: "Đồ tiện nhân! Không biết xấu hổ!"

Cô ta hét xong, giơ tay lên định tát Tô Nam Khanh.
« Chương TrướcChương Tiếp »