Vì vậy, sáng nay cô ta đã bám theo Cố An Huân từ sớm, không ngờ lại đến đây.
Khách sạn Đệ Nhất là một trong những nơi đắt đỏ và cao cấp nhất thành phố Dương.
Tô An Dĩnh lén lút đi theo vào, liền thấy Cố An Huân rẽ vào quán rượu ở tầng một.
Anh ta rút ra một xấp tiền mặt, đưa cho vài nhân viên phục vụ, nhỏ giọng dặn dò: "... Đã nhớ kỹ cả chưa? Tối nay cứ nhìn hiệu lệnh của tôi mà hành động!"
"Vâng, thưa cậu Cố."
Đợi mấy người đó tản đi, Cố An Huân hồi hộp hít một hơi thật sâu, sau đó cúi đầu soạn một tin nhắn:
[Cô An, xin thứ lỗi cho tôi đã mạo muội. Số của cô là tôi xin được từ quầy rượu tầng một, tôi muốn mời cô tám giờ tối nay đến quán rượu dưới lầu để chúng ta trò chuyện một lát.]
Gửi tin nhắn xong, anh ta ngẩng đầu hài lòng nhìn mọi thứ đã được sắp đặt trước mắt.
Lần trước không biết đã đắc tội với người đẹp ở đâu, nhưng tối nay cô ấy chắc chắn sẽ rung động vì mình, dù sao thì bất kỳ người phụ nữ nào cũng không thể chống lại được màn tấn công lãng mạn thế này.
Sau khi gửi tin nhắn, thấy cô mãi không trả lời, Cố An Huân suy nghĩ một lát, rồi lại gửi một tin nhắn nhóm cho bạn bè của mình: [Tối nay tám giờ, quán rượu tại đại sảnh Khách sạn Đệ Nhất, không gặp không về.]
Anh ta đã bao trọn quán rượu, gọi bạn bè đến để cổ vũ, nhưng anh ta không phát hiện ra, lúc gửi tin nhắn nhóm đã vô tình chọn cả Tô An Dĩnh vào.
Đợi anh ta rời đi, mấy nhân viên phục vụ mới xì xào bàn tán:
"Cậu Cố định làm gì vậy?"
"Chuẩn bị một bất ngờ lớn như vậy, chắc chắn là muốn cầu hôn vị hôn thê rồi?"
"Làm vị hôn thê của cậu ấy, thật là hạnh phúc quá đi..."
Nghe mấy người nhỏ giọng bàn tán, má Tô An Dĩnh đỏ ửng vì phấn khích, trong lòng cũng dâng lên một dòng nước ấm.
Sao mình có thể nghi ngờ anh An Huân thay lòng được chứ? Thật không nên!
"Ting..."
Điện thoại vang lên một tiếng, báo có tin nhắn mới. Cô ta cúi đầu xem, là tin nhắn từ Cố An Huân: [Tối nay tám giờ, quán rượu tại đại sảnh Khách sạn Đệ Nhất, không gặp không về.]
Tô An Dĩnh không nhịn được mà bật cười.
Giọng điệu này giống hệt như những lần trước anh ta rủ cô ta đi chơi. Nếu không phải lén lút thấy được những thứ này, cô ta chắc chắn sẽ không thể ngờ rằng, anh An Huân lại chuẩn bị cho mình một bất ngờ lớn đến vậy.
Tâm trạng Tô An Dĩnh vô cùng phấn chấn, cô ta thong thả bước ra ngoài.
Vừa ngẩng đầu lên, vừa hay lại thấy Tô Nam Khanh mặc đồ ngủ và đi dép lê ra lấy đồ ăn ngoài.
Cô cụp mắt, mái tóc mềm mượt xõa sau lưng, làn da trắng nõn, ngũ quan tinh xảo đến mức không thể chê vào đâu được. Dáng vẻ ngái ngủ đó khiến cô có vài phần uể oải, thong dong.
Dù ăn mặc như vậy, khí chất trên người cô vẫn khiến người khác phải ngoái nhìn.
Ngón tay Tô An Dĩnh siết nhẹ, trong lòng không kìm được sự ghen tị.
Sao người phụ nữ này lại có thể ở được Khách sạn Đệ Nhất?
Tuyệt đối là đang sĩ diện hão.
Cô ta bước nhanh hai bước tiến lên, quở trách: "Đến quần áo còn không có mà mặc, lại còn muốn ở trong khách sạn này. Tô Nam Khanh, chị đừng nói là định ở đây quyến rũ đại gia nào nhé, cũng không nhìn lại xem điều kiện của mình đi, thật sự cho rằng dựa vào một khuôn mặt là có thể lừa ăn lừa uống à?"
Tô Nam Khanh đang một tay xách đồ ăn, một tay cầm điện thoại xem tin nhắn: ???
Cô tùy ý bấm vài cái trên điện thoại, xóa tin nhắn rác mà Cố An Huân vừa gửi tới, lúc này mới thờ ơ lên tiếng: "Ồ, ít nhất thì tôi vẫn còn có mặt mũi."
Đôi mắt hạnh của cô tùy ý lướt qua mặt Tô An Dĩnh, chỉ vài chữ ngắn ngủi nhưng tính sát thương lại cực mạnh.
Tô An Dĩnh tức giận bừng bừng.
Đây là đang mắng mình không biết xấu hổ? Hay là đang ám chỉ mình không xinh đẹp? Hay là cả hai ý?