Chương 27: Hết lần này đến lần khác quyến rũ?

Hoắc Thần Dật đưa ra một chiếc thẻ: "Tôi tốt bụng nhắc nhở một chút, khách sạn này là của nhà họ Hoắc. Vốn dĩ theo quy định, khách sạn trả phòng vô cớ sẽ phải bồi thường gấp đôi tiền vi phạm hợp đồng, trong này có một triệu."

"..."

Tô Nam Khanh nhìn chằm chằm vào chiếc thẻ với vẻ mặt khó nói thành lời.

Trông mình nghèo lắm sao? Sao ai cũng muốn dùng tiền để đuổi mình đi vậy?

Thấy cô không đồng ý, Hoắc Thần Dật đe dọa: "Nếu cô không đồng ý, vậy thì tôi chỉ đành phiền bảo an đến đuổi các người ra ngoài, chắc cô Tô cũng không muốn mọi chuyện trở nên khó coi như vậy chứ?"

Dám đe dọa cô.

Ánh mắt Tô Nam Khanh lạnh đi, liền nghe Hoắc Thần Dật nói tiếp: "Cô Tô, cô hết lần này đến lần khác quyến rũ anh cả tôi. Tôi cũng là thấy cô một mình nuôi con không dễ dàng, nếu không thì không chỉ đơn giản là hạ cấp phòng đâu!"

Hết lần này đến lần khác quyến rũ?

Tô Nam Khanh ngáp một cái, lười biếng hỏi: "Tôi rất tò mò, tôi đã quyến rũ anh ta thế nào?"

Hoắc Thần Dật tức giận nói: "Cô bỏ ra cả đống tiền để ở phòng bên cạnh, chẳng phải là vì muốn "lửa gần rơm lâu ngày cũng bén" hay sao? Tiểu Thực bị cô lừa, chứ tôi không ngốc như vậy. Tôi đã điều tra về cô rồi, một người phụ nữ bị hủy hôn, lại còn chưa cưới đã có con, cô dựa vào đâu mà theo đuổi anh cả tôi?"

Chậc.

Hóa ra ở phòng bên cạnh cũng là một cái tội.

Hoắc Quân Diệu rốt cuộc lấy đâu ra cái cảm giác thượng đẳng đó vậy.

Tô Nam Khanh lạnh mặt: "Vậy nên, căn phòng này không xứng có người ở?"

Hoắc Thần Dật bị khí thế đột ngột của cô dọa cho giật mình, nhưng vẫn giữ vẻ mỉa mai nói: "Đương nhiên không phải, anh cả tôi đã tra ra bác sĩ Anti đang ở trong khách sạn, sẽ sớm tìm được cô ấy thôi. Anh ấy chắc chắn sẽ mời cô ấy đến ở! Chỉ có vị khách quý như vậy mới xứng ở cạnh anh cả tôi!"

Tô Nam Khanh: ?

Bị tra ra rồi sao?

Cô không sợ Hoắc Quân Diệu, nhưng bị một người đàn ông như vậy bám lấy sẽ rất phiền phức.

Tô Nam Khanh cụp mắt suy nghĩ một chút, sau đó giật lấy chiếc thẻ ngân hàng từ tay Hoắc Thần Dật, thản nhiên lên tiếng: "Cảm ơn. Tìm người đến giúp chúng tôi đổi phòng đi."

Ở gần nhau quá, quả nhiên cũng rất phiền phức.

Hoắc Thần Dật thở phào nhẹ nhõm: "Coi như cô biết điều."

Phòng tổng thống ở tầng dưới tuy không bằng hai phòng cao cấp nhất trên này, nhưng cho ba người ở cũng quá đủ rồi. Quan trọng nhất là, thẻ phòng ở tầng dưới không thể lên được tầng này.

Như vậy, người phụ nữ này sẽ không có cơ hội tiếp xúc với Tiểu Thực, càng không có cơ hội tiếp xúc với anh cả!

Mà thôi, tại sao cô ta lại nói một tiếng cảm ơn nhỉ?

Hoắc Thần Dật mông lung trở về phòng, tìm Hoắc Quân Diệu báo cáo chuyện này để kể công: "Anh cả, anh không cần cảm ơn em đâu, em đây là đang lấy công chuộc tội!"

Hoắc Quân Diệu đang ngồi sau bàn làm việc rộng lớn, hai tay đang gõ phím máy tính lia lịa. Anh không thèm ngẩng đầu, nhỏ giọng quở trách một câu: "Thừa chuyện."

Hoắc Thần Dật: ?

Hai chữ này, sao lại nghe ra vài phần bất mãn vậy?

Anh ta lén lút đi ra sau lưng Hoắc Quân Diệu, liền thấy màn hình máy tính đen kịt với những dòng dữ liệu chằng chịt, trong đó có một chấm đỏ đang từ từ di chuyển.

Đây chính là Anti, người mà Hoắc Quân Diệu đã mất nửa tiếng để điều tra.

Sắc mặt anh vô cùng nghiêm trọng, đang định tiếp tục truy vết thì chấm đỏ đó đột nhiên nhấp nháy vài cái, rồi biến mất trong nháy mắt.

"..."

Nhiệt độ trong phòng tự dưng giảm đi mấy độ.

Hoắc Thần Dật ngây ngô nói: "Anh cả, anh để mất dấu người ta rồi."

Hoắc Quân Diệu từ từ ngẩng đầu, đôi mắt đen láy nhìn đến mức khiến người ta sợ hãi, anh chậm rãi nói: "Tôi không bị mù."

Hoắc Thần Dật lập tức ngậm miệng lại.

Trợ lý Chu Lãng liếc nhìn Hoắc Thần Dật, trong lòng thở dài, tình hình nhà họ Hoắc phức tạp như vậy, ai cũng là rồng phượng giữa loài người, tâm tư sâu không lường được. Sao lại nuôi dạy ra một người đầu óc đơn giản như vậy chứ?