Chương 26: Mau về thôi

Anh dứt khoát đổi hướng đi: "Không được nói chuyện với cô ta nữa."

Tô Tiểu Quả: ?

Cô bé tủi thân nhìn mẹ, lại ngẩng đầu nhìn người bố cao lớn, cuối cùng vẫn cắn răng đi theo Hoắc Quân Diệu.

Cô bé phải giúp mẹ lừa bố về nhà.

"Bố ơi, mẹ con không đẹp sao? Mẹ còn đẹp hơn cả mấy ngôi sao kia, cưới mẹ về làm vợ, sau này đi ra ngoài mang theo thì oách biết mấy nha~!"

Hoắc Quân Diệu: ???

Người phụ nữ kia rốt cuộc đã nói những lời lẽ táo bạo gì với con trai anh vậy!

...

Tô Nam Khanh đang thong thả ăn, mắt đã sắp díp lại vì buồn ngủ.

Con gái tối nay đặc biệt ngoan ngoãn, đứa trẻ vốn kén ăn lại không hề nhặt cà rốt ra, ăn hết sạch, chỉ là ăn hơi lâu một chút.

Cô hơi lo lắng: "Có phải ăn nhiều quá không?"

Hoắc Tiểu Thực xoa xoa cái bụng tròn vo của mình. Cậu biết sau khi về nhà, có lẽ sẽ bị tên bạo chúa nhốt lại.

Vì không nỡ xa mẹ nên mới nấn ná hơn một tiếng đồng hồ, nghe thấy lời này, cậu mím môi, đứng dậy: "Con đi lấy thêm một phần bánh kem nữa."

"... Đi đi."

Tô Nam Khanh giật giật khóe miệng, dựa vào đó nhắm mắt dưỡng thần.

Cùng lúc đó, Tô Tiểu Quả nhân lúc đi lấy đồ ăn, lén quay lại xem Tô Nam Khanh, phát hiện ra dáng vẻ mệt mỏi của cô, cô bé có chút đau lòng.

Mẹ đi ăn cơm với cô bé đã làm lỡ rất nhiều thời gian ngủ rồi.

Vậy mà cô bé còn đi cùng bố, bỏ rơi mẹ, thật là không nên.

Tô Tiểu Quả đi tới, thở dài: "Mẹ ơi, mẹ buồn ngủ rồi phải không, vậy chúng ta mau về thôi."

Cuối cùng thì cô bé cũng ăn no rồi.

Tô Nam Khanh vươn vai, "ừm" một tiếng, nắm tay cô bé đi thẳng ra khỏi nhà hàng tiệc buffet.

Một phút sau, Hoắc Tiểu Thực bưng đĩa bánh kem quay lại, nhưng thứ cậu thấy lại là một bàn ăn trống không, ánh sáng trong mắt cậu từ từ tắt lịm, bờ vai cũng sụp xuống.

Lúc này, giọng nói trầm thấp quen thuộc vang lên từ phía sau: "Hết giờ."

Thân hình nhỏ bé của Hoắc Tiểu Thực run lên một cái, quay đầu lại thì thấy tên bạo chúa đang đứng sau lưng với vẻ mặt mất kiên nhẫn.

Cậu biết trở về chắc chắn sẽ bị mắng.

Nhưng không ngờ giây tiếp theo, Hoắc Quân Diệu lại cúi xuống bế cậu lên, còn hỏi một câu: "Ăn no chưa?"

Hoắc Tiểu Thực: ?

Tên bạo chúa hôm nay đổi tính rồi sao?

...

Trong phòng tổng thống cao cấp.

"Ting."

Chuông cửa vang lên đúng lúc Tô Nam Khanh đang chuẩn bị nằm xuống ngủ, cô mất kiên nhẫn hỏi: "Ai vậy?"

Một giọng nam xa lạ truyền đến: "Cô Tô, tôi họ Hoắc."

Hoắc?

Tô Nam Khanh đứng dậy, gọi một tiếng: "Tiểu Quả, ra mở cửa."

"Mẹ ơi, con đang giao tranh tổng kịch liệt đây!~ Chú ý bắt tuyến sau! Tiểu Thần Thần, chú chết bao nhiêu lần rồi? Sao chú cúng mạng còn giỏi hơn cả shipper vậy!"

Tô Tiểu Quả đang ngồi trên sofa, không thèm ngẩng đầu lên mà gắt gỏng.

Tô Nam Khanh đành tự mình đi ra mở cửa.

Người đứng bên ngoài không phải Hoắc Quân Diệu mà là một người đàn ông khoảng hai mươi tuổi. Anh ta mặc một bộ đồ thường phục màu trắng, đang dựa vào tường cầm điện thoại chơi game.

Đôi mắt hẹp dài giống hệt Hoắc Quân Diệu hơi nhướng lên, gương mặt toát ra vẻ hiền lành, vô hại, trông đúng chuẩn một cậu ấm nhà giàu được giáo dục tốt.

Thấy cửa mở, Hoắc Thần Dật trước tiên hạ giọng nói vào kênh thoại trong game: "Đại ca, dù sao em cũng chết rồi, ván này trông cậy vào chị hết."

Nói xong, anh ta tắt kênh thoại rồi mới ngẩng đầu lên nhìn Tô Nam Khanh từ trên xuống dưới.

Làn da người phụ nữ trắng đến kinh ngạc, đôi mắt hạnh vốn ngoan ngoãn hơi rũ xuống. Khuôn mặt cô tuy vô cảm nhưng vẫn phảng phất vẻ uể oải và mệt mỏi. Giọng cô rất trầm: "Có chuyện gì?"

Chả trách dám đi quyến rũ anh cả, quả nhiên là có vốn liếng đáng tự hào.

Hoắc Thần Dật lên tiếng: "Cô Tô, tôi muốn thương lượng với cô một chút, không biết cô có thể chuyển xuống căn hộ cao cấp ở tầng dưới, nhường lại phòng tổng thống này được không?"

Tô Nam Khanh nhướng mày: "Tại sao?"