Chương 20: Tám giờ tối nay, gặp ở quán rượu

Dù ăn mặc như vậy, khí chất trên người cô vẫn khiến người khác phải ngoái nhìn.

Ngón tay Tô An Dĩnh siết nhẹ, trong lòng không kìm được sự ghen tị.

Sao người phụ nữ này lại có thể ở được Khách sạn Đệ Nhất?

Tuyệt đối là đang sĩ diện hão.

Cô ta bước nhanh hai bước tiến lên, quở trách: "Đến quần áo còn không có mà mặc, lại còn muốn ở trong khách sạn này. Tô Nam Khanh, chị đừng nói là định ở đây quyến rũ đại gia nào nhé, cũng không nhìn lại xem điều kiện của mình đi, thật sự cho rằng dựa vào một khuôn mặt là có thể lừa ăn lừa uống à?"

Tô Nam Khanh đang một tay xách đồ ăn, một tay cầm điện thoại xem tin nhắn: ???

Cô tùy ý bấm vài cái trên điện thoại, xóa tin nhắn rác mà Cố An Huân vừa gửi tới, lúc này mới thờ ơ lên tiếng: "Ồ, ít nhất thì tôi vẫn còn có mặt mũi."

Đôi mắt hạnh của cô tùy ý lướt qua mặt Tô An Dĩnh, chỉ vài chữ ngắn ngủi nhưng tính sát thương lại cực mạnh.

Tô An Dĩnh tức giận bừng bừng.

Đây là đang mắng mình không biết xấu hổ? Hay là đang ám chỉ mình không xinh đẹp? Hay là cả hai ý?

Cô ta nheo mắt, đột nhiên cười: "Tô Nam Khanh, có muốn biết đứa con bị vứt bỏ năm đó của chị đang ở đâu không? Nếu muốn biết thì tám giờ tối nay, gặp ở quán rượu."

Xinh đẹp thì đã sao?

Anh An Huân chẳng phải vẫn vứt bỏ cô à!

Cô ta muốn Tô Nam Khanh phải tận mắt chứng kiến, xem anh An Huân cầu hôn cô ta như thế nào!

Tô An Dĩnh nói xong liền quay người bỏ đi.

Nhìn bóng lưng của cô ta, đôi mắt hạnh của Tô Nam Khanh trở nên lạnh lẽo.

Lại là tám giờ tối, ở quán rượu.

Hừ, vậy thì để xem cô em gái tốt và vị hôn phu cũ này đã chuẩn bị những gì cho cô!

Cô thu lại tầm mắt, xách đồ ăn lên lầu.

Phòng tổng thống mà họ đang ở tuy không phải là loại cao cấp nhất, nhưng cũng có nhà bếp. Tiểu Quả vẫn đang tuổi lớn, không thể ăn mãi đồ ăn ngoài, bữa ăn hàng ngày đều do dì Lý nấu.

Bữa tối, dì Lý chuẩn bị ba món mặn một món canh, kết hợp cả rau và thịt, vô cùng lành mạnh.

Tô Nam Khanh bận rộn cả buổi chiều, lúc ngồi xuống ăn cơm mới phát hiện ra vẻ mặt rầu rĩ của Tô Tiểu Quả.

Hai bàn tay nhỏ mũm mĩm của cô bé chống cằm, thở dài một hơi nặng nề: "Mẹ ơi, chán quá đi~!"

Tô Nam Khanh lười biếng véo má cô bé, giọng hơi khàn: "Bảo bối, sao không chơi game?"

"Hôm nay là cuối tuần." Tô Tiểu Quả chán ghét nói: "Bọn học sinh tiểu học được nghỉ hết rồi~!"

"..."

Tô Nam Khanh giật giật khóe miệng, cô cảm thấy Tiểu Quả có lẽ đã quên mất, mình mới chỉ là một cô bé học mẫu giáo.

Cô gắp thức ăn cho Tiểu Quả rồi hỏi: "Vậy con muốn làm gì? Mẹ chơi với con nhé?"

"Không cần đâu ạ, mẹ còn phải bận việc nữa." Tô Tiểu Quả ra vẻ rất hiểu chuyện, đôi mắt tròn xoe láo liên, "Tối nay tám giờ mẹ cho dì Lý đi dạo trong khách sạn với con được không ạ?"

Tô Nam Khanh giả vờ không nhìn ra ý đồ của cô bé, cười khẽ: "Được."

Con gái cô tuy nhỏ tuổi nhưng ra dáng bà cụ non, lém lỉnh, lại luôn thông minh hiểu chuyện, không bao giờ chịu thiệt, cô yên tâm để dì Lý đi cùng con bé.

Ăn cơm xong, ba người chia nhau ở cửa.

Tô Nam Khanh đến tầng một để dự hẹn, thấy mẹ đã vào thang máy, Tô Tiểu Quả liền lấy điện thoại ra, gửi một tin nhắn thoại: "Tiểu Thần Thần, tôi ra ngoài rồi! Chú đang ở đâu?"

Tin nhắn của Hoắc Thần Dật trả lời rất nhanh: "Đại ca, quán cà phê tầng một, bàn số 28, tôi ở đây đợi chị nhé~!"

Tiểu Quả toe toét cười: "Được thôi, bà đây đến ngay~!"

Quán rượu tầng một lúc này đã vô cùng sôi động.

Cố An Huân cũng có chút tiếng tăm ở thành phố Dương, dưới lời hiệu triệu của anh ta, bạn bè lại rủ thêm bạn bè, chẳng mấy chốc đã chật kín cả quán.

Cả quán rượu chìm trong ánh đèn mờ ảo, những cặp nam nữ đang điên cuồng uốn éo cơ thể trên sàn nhảy.