Năm năm trôi qua, sức khỏe của cô đã hồi phục, căn bệnh béo phì do bị tiêm nhầm hormone từ nhỏ cũng đã chữa khỏi.
Lần này về nước, bề ngoài là vì nhà họ Cố cuối cùng cũng đồng ý từ hôn, cô về để giải quyết cho xong.
Nhưng thực ra, việc quan trọng nhất chính là tìm lại con trai.
Nửa tiếng sau, máy bay dừng hẳn.
Tô Nam Khanh để Tô Tiểu Quả ngồi vững trên vali rồi đẩy về phía trước.
Vừa mở máy, cô đã nhận được một cuộc điện thoại, đầu dây bên kia là một giọng nói có phần bỡn cợt nhưng hoạt bát: "Anti, cậu phải cẩn thận đấy!"
Tô Nam Khanh lơ đãng đáp: "Sao thế?"
"Người nắm quyền gia tộc số một Hoa Hạ, Hoắc Quân Diệu, đang cho người tìm kiếm thông tin cá nhân của cậu trên toàn cầu. Lần này e là anh ta sẽ không bỏ cuộc cho đến khi tìm được cậu đâu!" Giọng điệu có chút hả hê.
Tô Nam Khanh: "... Ồ."
"Anti, trước đây ở nước ngoài không phải địa bàn của anh ta, cậu có thể né tránh một cách hoàn hảo, nhưng bây giờ về nước rồi thì cậu không thoát được đâu! Là một bác sĩ ngoại khoa danh tiếng nhất, cậu không thể chữa bệnh cho bà nội người ta một lần được à? Nghe nói Hoắc Quân Diệu ra tay rất hào phóng, lại còn là một mỹ nam hiếm có, biết đâu hai người còn có thể tạo nên một mối tình kinh thiên động địa ấy chứ!"
Tô Nam Khanh lười biếng ngáp một cái.
Gia tộc số một chắc chắn có gia thế đồ sộ, mối quan hệ bên trong phức tạp như mạng nhện, chữa một căn bệnh không chừng lại dính dáng đến tranh giành quyền thế, cô dây vào cuộc đấu đá của mấy gia tộc hàng đầu này làm gì?
Lần này về nước là để tìm con trai, không thể gây thêm chuyện.
Khi đến gần lối ra, Tô Nam Khanh chợt thấy một bóng người quen thuộc ở khu vực đón khách phía trước, cô nói qua loa: "Mỹ nam như vậy, tôi không có phúc hưởng thụ."
Ngắt điện thoại, cô thản nhiên ném vào túi, ánh mắt lạnh lùng cụp xuống.
Không ngờ lại gặp lại người quen cũ nhanh như thế.
Ở vị trí bắt mắt tại lối ra sân bay là một người đàn ông đang đứng. Anh ta mặc vest, trông khá bảnh bao, có vẻ đã trưởng thành hơn so với năm năm trước, không ai khác chính là vị hôn phu của cô, Cố An Huân.
Lúc này, anh ta đang cầm một tấm biển đón người, vẻ mặt thiếu kiên nhẫn đứng đó phàn nàn: "Con mập chết tiệt đó rốt cuộc khi nào mới ra?"
Người quản gia đứng sau lưng anh ta lên tiếng: "Cậu Cố, mong cậu kiên nhẫn một chút. Ông cụ đã đặc biệt dặn dò, dù có từ hôn cũng đừng làm mọi chuyện trở nên quá khó coi."
Cố An Huân cau mày, vẻ mặt có chút bực bội: "Kiên nhẫn? Tôi thấy là buồn nôn thì đúng hơn! Trước đây cô ta đã béo như vậy, sinh con xong chắc chắn còn béo hơn nữa. Chắc là càng không muốn từ hôn rồi? Sao tôi lại xui xẻo đến thế, bị loại người này bám riết không tha!"
Những lời này lọt vào tai Tô Nam Khanh, nhưng mí mắt cô cũng chẳng hề nhấc lên.
Năm năm qua, cô đã nhiều lần đề nghị từ hôn, nhưng cả nhà họ Tô và nhà họ Cố đều không đồng ý. Rốt cuộc là ai đang bám riết không tha?
Cô lười để ý đến kẻ này, định dẫn Tô Tiểu Quả rời đi thẳng.
Sau khi Cố An Huân than thở xong, vừa quay đầu lại thì mắt liền sáng rực!
Người phụ nữ xinh đẹp bước ra đầu tiên có vẻ ngoài kiều diễm, đẹp đến mức không thể tả xiết. Ngay khoảnh khắc cô xuất hiện, cả sân bay dường như bừng sáng.
Thấy người phụ nữ càng lúc càng đến gần, Cố An Huân đứng thẳng người, chỉnh lại bộ vest hàng hiệu trên người, nở một nụ cười rồi tự tin lên tiếng: "Người đẹp, có thể cho tôi hỏi tên của cô được không?"
Dáng vẻ của anh ta lúc này chẳng khác nào một con công trống đang xòe đuôi.
Tô Nam Khanh dừng bước, lạnh lùng nhìn anh ta.
"Tô... Nam... Khanh."
Tô Tiểu Quả đang cúi đầu nghịch điện thoại bỗng chỉ vào tấm biển trong tay Cố An Huân, dùng giọng non nớt đọc mấy chữ trên đó rồi hào hứng hỏi: "Mấy chữ này con đọc đúng không ạ?"