Chương 19: Bất ngờ lớn cho ai?

Hoắc Thần Dật nóng lòng hỏi: "Chị ở phòng nào?"

Tô Tiểu Quả đang định báo số phòng thì chợt nghĩ ra điều gì đó, bèn nói: "Tối nay không được, mẹ tôi ngủ rồi, để mai đi."

Tiểu Thần Thần đột nhiên cười: "Đại ca, mọi người đều nói chị dùng phần mềm đổi giọng mới có giọng bé gái, chứ thực ra là một ông chú biếи ŧɦái. Chị có thể cho tôi biết, chị là nam hay nữ không?"

Tô Tiểu Quả toe toét cười: "Bí mật nha~!"

Thành phố Dương thuộc miền Nam, không khí có độ ẩm vừa phải, đông ấm hạ mát. Trong khách sạn, chỉ cần kéo rèm lại là cả căn phòng chìm trong bóng tối, vô cùng thích hợp để ngủ.

Mãi đến khi mặt trời lên đến đỉnh đầu, Tô Nam Khanh mới từ từ mở mắt. Cô xem giờ, đã hơn một giờ chiều, Tô Tiểu Quả và dì Lý đã ăn trưa xong, cô bèn đặt đồ ăn ngoài.

Lúc này, ở cửa khách sạn.

Vẻ mặt Tô An Dĩnh vô cùng phức tạp, cô ta trơ mắt nhìn Cố An Huân vội vã đi vào đại sảnh, bàn tay nắm chặt thành quyền.

Mấy ngày nay, cô ta gọi điện cho Cố An Huân, anh ta lúc nào cũng rất qua loa, lần nào cũng chỉ hỏi về công ty dược phẩm Mộng Diệp.

Giác quan thứ sáu của phụ nữ mách bảo cô ta rằng chắc chắn có chuyện.

Vì vậy, sáng nay cô ta đã bám theo Cố An Huân từ sớm, không ngờ lại đến đây.

Khách sạn Đệ Nhất là một trong những nơi đắt đỏ và cao cấp nhất thành phố Dương.

Tô An Dĩnh lén lút đi theo vào, liền thấy Cố An Huân rẽ vào quán rượu ở tầng một.

Anh ta rút ra một xấp tiền mặt, đưa cho vài nhân viên phục vụ, nhỏ giọng dặn dò: "... Đã nhớ kỹ cả chưa? Tối nay cứ nhìn hiệu lệnh của tôi mà hành động!"

"Vâng, thưa cậu Cố."

Đợi mấy người đó tản đi, Cố An Huân hồi hộp hít một hơi thật sâu, sau đó cúi đầu soạn một tin nhắn:

[Cô An, xin thứ lỗi cho tôi đã mạo muội. Số của cô là tôi xin được từ quầy rượu tầng một, tôi muốn mời cô tám giờ tối nay đến quán rượu dưới lầu để chúng ta trò chuyện một lát.]

Gửi tin nhắn xong, anh ta ngẩng đầu hài lòng nhìn mọi thứ đã được sắp đặt trước mắt.

Lần trước không biết đã đắc tội với người đẹp ở đâu, nhưng tối nay cô ấy chắc chắn sẽ rung động vì mình, dù sao thì bất kỳ người phụ nữ nào cũng không thể chống lại được màn tấn công lãng mạn thế này.

Sau khi gửi tin nhắn, thấy cô mãi không trả lời, Cố An Huân suy nghĩ một lát, rồi lại gửi một tin nhắn nhóm cho bạn bè của mình: [Tối nay tám giờ, quán rượu tại đại sảnh Khách sạn Đệ Nhất, không gặp không về.]

Anh ta đã bao trọn quán rượu, gọi bạn bè đến để cổ vũ, nhưng anh ta không phát hiện ra, lúc gửi tin nhắn nhóm đã vô tình chọn cả Tô An Dĩnh vào.

Đợi anh ta rời đi, mấy nhân viên phục vụ mới xì xào bàn tán:

"Cậu Cố định làm gì vậy?"

"Chuẩn bị một bất ngờ lớn như vậy, chắc chắn là muốn cầu hôn vị hôn thê rồi?"

"Làm vị hôn thê của cậu ấy, thật là hạnh phúc quá đi..."

Nghe mấy người nhỏ giọng bàn tán, má Tô An Dĩnh đỏ ửng vì phấn khích, trong lòng cũng dâng lên một dòng nước ấm.

Sao mình có thể nghi ngờ anh An Huân thay lòng được chứ? Thật không nên!

"Ting..."

Điện thoại vang lên một tiếng, báo có tin nhắn mới. Cô ta cúi đầu xem, là tin nhắn từ Cố An Huân: [Tối nay tám giờ, quán rượu tại đại sảnh Khách sạn Đệ Nhất, không gặp không về.]

Tô An Dĩnh không nhịn được mà bật cười.

Giọng điệu này giống hệt như những lần trước anh ta rủ cô ta đi chơi. Nếu không phải lén lút thấy được những thứ này, cô ta chắc chắn sẽ không thể ngờ rằng, anh An Huân lại chuẩn bị cho mình một bất ngờ lớn đến vậy.

Tâm trạng Tô An Dĩnh vô cùng phấn chấn, cô ta thong thả bước ra ngoài.

Vừa ngẩng đầu lên, vừa hay lại thấy Tô Nam Khanh mặc đồ ngủ và đi dép lê ra lấy đồ ăn ngoài.

Cô cụp mắt, mái tóc mềm mượt xõa sau lưng, làn da trắng nõn, ngũ quan tinh xảo đến mức không thể chê vào đâu được. Dáng vẻ ngái ngủ đó khiến cô có vài phần uể oải, thong dong.