Một phút sau.
Hoắc Quân Diệu với khí thế mạnh mẽ mở cửa, sải bước đi vào.
Cùng với sự xuất hiện của anh, Hoắc Thần Dật cúi đầu, vẻ mặt hoảng sợ, lí nhí gọi một tiếng: "Anh cả..."
Động tác cởϊ áσ khoác của Hoắc Quân Diệu khựng lại, đôi mắt đen như mực quét một vòng quanh phòng, sắc mặt lạnh đi: "Tiểu Thực đâu?"
Trong giọng nói mang theo sự bất mãn.
Hoắc Thần Dật càng sợ hơn: "... Ở tiệc buffet dưới lầu ạ."
Lời này vừa dứt, chỉ thấy vị bạo chúa đột ngột quay người, dọa Hoắc Thần Dật hét lớn: "Anh cả, là lỗi của em, anh ra tay nhẹ một chút... A?"
Hoắc Quân Diệu đã đi vòng qua anh ta, ra thẳng cửa.
Hoắc Thần Dật tưởng mình đã nhặt lại được một mạng, vừa thở phào nhẹ nhõm thì nghe thấy giọng nói trầm thấp của người đàn ông truyền đến: "Về rồi xử lý cậu sau."
"..."
...
Tiệc buffet của khách sạn Đệ Nhất có giá một nghìn tám trăm tám mươi tám tệ một người.
Đủ các loại hải sản, tùy ý lấy không giới hạn số lượng.
Tô Nam Khanh cầm một chiếc đĩa, đi dạo ở khu lấy đồ ăn.
Tô Tiểu Quả đi bên cạnh cô. Cô bé mặc bộ vest nhỏ trông vô cùng bảnh bao, đôi mắt linh động tràn đầy vẻ lém lỉnh: "Mẹ ơi, con đi lấy ít bánh kem nhé."
Tô Nam Khanh "ừm" một tiếng, cô tùy ý lấy một ít đồ ăn, vừa quay đầu lại thì thấy "con gái" đang đứng ngay sau lưng mình, mắt mở to nhìn cô.
Hoắc Tiểu Thực chỉ đến thử xem sao, không ngờ lại thật sự gặp lại người phụ nữ này.
Cậu bé vốn luôn trầm lặng, ít nói, lúc này trong mắt lại ánh lên niềm vui chưa từng có.
Tô Nam Khanh thấy cậu bé cứ nhìn mình không nói gì, mà đĩa thì lại trống trơn, cô nghi hoặc hỏi: "Bảo bối, không lấy được món con muốn ăn à?"
Bảo bối...
Mặt Tiểu Thực đỏ bừng.
Tuy ở nhà, ông bà nội thỉnh thoảng cũng gọi cậu như vậy, nhưng giọng điệu của người phụ nữ này lại có chút lười biếng, uể oải, nghe sao mà ấm lòng đến lạ.
Vành mắt cậu bé bỗng đỏ hoe, cậu tủi thân hỏi: "Cô... có phải là mẹ của con không?"
Tô Nam Khanh: ?
Cảm xúc của Tiểu Quả hôm nay lạ quá.
Lẽ nào là vì vừa nãy mình đã bắt con bé thoát khỏi trò chơi?
Tô Tiểu Quả tuy là một nàng công chúa nhỏ, nhưng tính cách trước nay luôn hoạt bát hiếu động, không đến mức này chứ nhỉ?
Tô Nam Khanh cúi người xoa đầu cậu bé, cười khẽ: "Được rồi, đều là lỗi của mẹ. Con muốn ăn gì, mẹ lấy giúp con, ngoan nào."
Cô cầm thìa lên: "Món tôm xào hạt điều này, ăn không?"
Đúng là mẹ rồi!
Mắt Hoắc Tiểu Thực mở to. Cậu muốn hỏi mẹ tại sao lại bỏ rơi con, lại muốn hỏi bao nhiêu năm nay, mẹ đã đi đâu?
Nhưng mọi lời nói đến bên miệng lại bị cậu nuốt xuống.
Lớn lên cùng Hoắc Quân Diệu, cậu không giỏi biểu đạt tình cảm, chỉ có thể gật đầu thật mạnh: "Vâng!"
Tô Nam Khanh hoàn toàn không biết cảm xúc của đứa trẻ này phức tạp đến mức nào. Sau khi gắp cho cậu một ít thức ăn, cô liền nắm tay cậu, đi đến một góc khá yên tĩnh và không gây chú ý.
Tô Tiểu Quả đang mải mê ở khu bánh ngọt, hết nhìn bánh kem mousse lại nhìn bánh rừng đen, do dự mãi cuối cùng đều đặt vào đĩa, lúc này mới lon ton đi tìm mẹ.
Nhưng vừa quay người lại, cô bé đã thấy một ông chú vô cùng đẹp trai, đằng đằng sát khí đi về phía mình, sau đó vươn cánh tay thon dài ra bế thốc cô bé lên, cưỡng chế mang ra ngoài: "Không được ăn mấy thứ đồ ăn vặt này!"
Tô Tiểu Quả ngẩn người, sau đó bắt đầu giãy giụa kịch liệt: "Ông là ai, dựa vào đâu mà quản tôi? Thả tôi ra~ Có người bắt cóc trẻ con~!"
Sự ồn ào ở đây đã thu hút sự chú ý của tất cả mọi người trong sảnh tiệc.
Hoắc Quân Diệu lạnh mặt, ở nơi công cộng, sự giáo dưỡng tốt đẹp đã giúp anh kìm nén cơn giận: "Dựa vào việc bố là bố của con!"
Hoắc Thần Dật vừa đuổi theo tới nơi thấy cảnh này, không khỏi đưa tay ôm trán.