Chương 12: Bạn ngốc, hộ tống nào!

Còn bị đánh không đánh trả là vì cô luôn ghi nhớ lời trăng trối của mẹ, bảo cô phải sống thật bình thường, trước khi trưởng thành không được thể hiện tài trí thông minh, nói rằng chỉ có như vậy mới có thể bảo toàn tính mạng.

"Tôi thật sự ghê tởm đến cùng cực cái kiểu cách của nhà họ Tô bọn họ, nếu không phải vì công ty kia, bây giờ tôi cũng chẳng thèm giả dối với Tô An Dĩnh làm gì..."

Cố An Huân nhận ra mình đã lỡ lời, anh ta vội nói: "Haiz, nói mấy chuyện này làm gì? Cô An, không biết cô đến từ đâu?"

Tô Nam Khanh thuận miệng bịa ra một thành phố: "Kinh Đô."

Nhà họ An ở Kinh Đô?

Cố An Huân nuốt nước bọt. Đó là một đại gia tộc có thể sánh ngang với cả nhà họ Hoắc cơ mà!

Cố An Huân càng ra sức lấy lòng: "Không ngờ cô An lại xuất thân từ gia đình danh giá, thảo nào khí chất lại nổi bật, cao sang như vậy."

Tô Nam Khanh không quan tâm anh ta tự suy diễn những gì, cô tiếp tục moi tin.

Cô ra vẻ tùy ý, nhưng ngón tay đang cầm tách cà phê lại siết nhẹ: "Nghe nói năm năm trước, vị hôn thê của anh đã sinh một đứa con rồi bị vứt bỏ, tôi thật sự hơi tò mò, đứa bé đó bị vứt ở đâu vậy?"

Cố An Huân vội vàng giải thích: "Cô An, đây hoàn toàn là tin đồn, đứa bé đó đã được con nhỏ béo kia mang ra nước ngoài rồi!"

Tin tức mà nhà họ Tô tung ra bên ngoài là Tô Nam Khanh chỉ sinh một bé gái.

Dù sao thì chuyện vứt bỏ một đứa trẻ sơ sinh, nói ra ngoài sẽ bị người ta chửi mắng!

Tô Nam Khanh cười khẩy: "Tôi chỉ tò mò thôi, nếu anh không muốn nói thì thôi vậy!"

Cô đặt mạnh cốc cà phê xuống bàn rồi làm bộ muốn bỏ đi, diễn trọn vẹn vai một tiểu thư đỏng đảnh, ngang ngược.

Cố An Huân quả nhiên sốt ruột, đưa tay ra níu cô lại: "Cô An, tôi không có ý đó, cô đừng giận..."

Tô Nam Khanh khéo léo né khỏi tay anh ta, đôi mắt hạnh nhướng lên: "Vậy anh có nói không?"

Cố An Huân không hề nghi ngờ, dù sao thì những bí mật của các gia tộc lớn như thế này là chủ đề bàn tán của rất nhiều người sau bữa ăn, giống như chuyện phiếm của các ngôi sao, có rất nhiều người sẽ hứng thú.

Anh ta đành lên tiếng: "Chuyện năm đó là do bác trai Tô Hoành Thụy xử lý, tôi thật sự không biết."

Thấy Cố An Huân không giống đang giả vờ, Tô Nam Khanh lập tức mất hứng.

Đúng là lãng phí thời gian ngủ của cô.

Cô đứng dậy đi thẳng ra ngoài.

Cố An Huân ngẩn người, đuổi theo: "Cô An, những gì tôi nói là thật... Cô có việc bận à? Vậy cô có tiện cho tôi xin WeChat để sau này liên lạc không..."

"Không tiện."

Tô Nam Khanh ném lại hai chữ, đi thẳng ra cửa lên một chiếc taxi rồi đi mất.

Chỉ còn lại Cố An Huân đứng ngơ ngác tại chỗ, không khỏi sa sầm mặt mày.

Con gái nhà giàu hàng đầu đều thất thường như vậy sao?

Cũng quá khó theo đuổi rồi!

...

Tô Nam Khanh đã tìm vài thám tử tư ở thành phố Dương để giúp tìm manh mối, mãi đến tối, cô mới lê tấm thân mệt mỏi trở về khách sạn.

"Tít."

Cô vừa mở cửa ra thì nghe thấy tiếng đối thoại của Tô Tiểu Quả và một đứa trẻ khác từ bên trong vọng ra:

"Tiểu thư đến rồi, mau tránh đường! Bạn ngốc, hộ tống nào!"

"... Ồ."

"Hì hì, có muốn nếm thử "đại bác" của chị đây không? Bạn ngốc, giúp chị chặn sát thương từ trụ đi, xông lên!"

"Hết máu rồi."

"Ây da, cậu chạy đi đâu thế? Giúp chị chặn sát thương một chút là chị đã gϊếŧ được năm mạng rồi!"

"Tôi sẽ chết."

"Đàn ông đổ máu không đổ lệ, cậu có phải đàn ông không vậy? Chơi game mà cũng nhát gan như thế, sợ cái gì chứ?"

"..."

Tô Tiểu Quả bình thường ngoan ngoãn đáng yêu, nhưng hễ chơi game là sẽ trở nên rất cáu kỉnh, văng lời "thơm thảo". Hôm nay như vậy đã là kiềm chế rồi.

Mà thôi, đây là bạn nhỏ nào đang chơi "Vương Giả Vinh Diệu" với con bé vậy nhỉ?