Chương 11: Bắt cá hai tay?

Đôi mắt đen láy của Hoắc Tiểu Thực lóe lên vài cái, cậu trả lời: "Được."

Tại khách sạn Đệ Nhất, sảnh chính được trang trí xa hoa, nền đá cẩm thạch sạch đến sáng bóng, phản chiếu ánh đèn rực rỡ.

Cố An Huân ngồi trên ghế sofa, mắt dán chặt vào khu vực thang máy.

Khách sạn của nhà họ Hoắc quản lý rất nghiêm ngặt, quầy lễ tân không chịu bán thông tin khách hàng nên anh ta chỉ có thể đến đây từ sáng sớm để ôm cây đợi thỏ.

Công sức bỏ ra cuối cùng cũng được đền đáp, anh ta đã đợi được cô.

Khi bóng hình yêu kiều đó thong thả bước ra, anh ta liền bật dậy. Tay ôm một bó hoa baby, anh ta ra vẻ phóng khoáng chặn đường cô: "Người đẹp, thật trùng hợp, không ngờ lại gặp nhau!"

Tô Nam Khanh: "..."

Đã hủy hôn rồi, sao người này cứ ba lần bảy lượt xuất hiện trước mặt cô vậy?

Cố An Huân hoàn toàn không nhận ra sự chán ghét của cô, anh ta cười nói: "Đã có duyên như vậy, chí ít cũng nên cho tôi biết tên chứ nhỉ?"

Tô Nam Khanh nheo mắt.

Vốn dĩ cô lười để ý đến anh ta, nhưng nghĩ đến lúc mình sinh con năm đó, anh ta cũng có mặt trong phòng sinh, có lẽ có thể thử moi móc vài lời.

Cô chậm rãi lên tiếng: "An Diệp."

An là họ của mẹ cô.

Mắt Cố An Huân sáng lên: "Cô An có rảnh không? Gặp gỡ là duyên phận, hay là chúng ta đến quán cà phê bên cạnh trò chuyện một chút?"

Tô Nam Khanh gật đầu một cách qua loa.

Cố An Huân sốt sắng đi phía trước: "Cô An, đi lối này... À đúng rồi, em gái cô đâu?"

Tô Nam Khanh nhướng mày: "Em gái?"

"Đúng vậy, cô bé hôm qua đi cùng cô từ sân bay ra ấy. Trông cô An mới khoảng hai mươi tuổi, không thể nào có con gái lớn như vậy được, đúng không?" Cố An Huân tự cho là mình hài hước mà nói đùa một câu.

"..." Tô Nam Khanh lười giải thích mà đáp: "Ở trên lầu."

"Không xuống à, vậy thì tốt quá, không làm phiền chúng ta... Quán cà phê bên kia có vài món điểm tâm làm rất ngon, lát nữa có thể gói mang về cho em gái cô..."

Để theo đuổi một người phụ nữ, thì phải lấy lòng tất cả những người xung quanh cô ấy.

Cố An Huân rất có kinh nghiệm trong việc này.

Cách đó không xa, Hoắc Quân Diệu vừa kiểm tra xong công việc của khách sạn, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào bóng lưng của hai người.

Đằng sau anh, trợ lý Chu Lãng bĩu môi: "Ông chủ Hoắc, người phụ nữ này quá đáng thật! Cố tình tiếp cận cậu chủ nhỏ để lấy lòng ngài thì thôi đi, đằng này còn dám bắt cá hai tay?"

"Hơn nữa, lúc lừa người khác, cô ta còn nói con gái mình là em gái! Đến lừa ngài mà cũng chẳng thấy dụng tâm đến thế!"

Người vệ sĩ đứng sau đầu đầy dấu chấm hỏi: Chuyện này cũng so sánh được à?

Sắc mặt Hoắc Quân Diệu lại trầm xuống, trong đôi mắt hẹp dài lóe lên một tia sắc lạnh, cả đại sảnh dường như lạnh đi mấy độ.

Anh cất giọng lạnh lẽo: "Điều tra thông tin của cô ta."

"Vâng."

Bước vào quán cà phê, Tô Nam Khanh tìm một vị trí cạnh cửa sổ, rồi chỉ với vài ba câu đã khéo léo lái Cố An Huân sang chủ đề đính hôn.

Cố An Huân vội vàng giải thích, nhưng giọng điệu lại đầy mỉa mai, khó nghe:

"Cô An, thật sự không phải tôi tệ bạc đâu, cô không biết con nhỏ béo đó xấu xí đến mức nào đâu, mắt bị thịt chèn ép chỉ còn lại một đường kẻ, đi trên đường mà như động đất ấy."

"Lại còn viện cớ nói mình béo là do bị tiêm hormone, hừ, nói cứ như thể gầy đi thì sẽ xinh đẹp lắm vậy."

"Hơn nữa đầu óc nó có vấn đề, bỏ học ở nhà từ năm lớp ba, suốt ngày ru rú trong phòng, bị người ta đánh chửi cũng không khóc lóc, càng đừng nói đến chuyện đánh trả."

"Bắt tôi cưới một con nhỏ béo vừa không có học thức, chữ cũng không biết viết, lại còn ngốc nghếch như thế, tôi cũng ấm ức lắm chứ!"

Tô Nam Khanh một tay chống má, nghe mà buồn ngủ rũ rượi.

Từ nhỏ cô đã biết, ở trong một gia đình thiên vị như vậy, khóc lóc chẳng có tác dụng gì.