Sau khi ngủ đủ mười hai tiếng, Tô Nam Khanh mới lưu luyến rời khỏi giường, cô quyết định đi tìm vài thám tử tư để điều tra manh mối về con trai mình.
Tô Nam Khanh thay quần áo rồi ra ngoài.
Đứng ở cửa, cô ôm Tô Tiểu Quả một cái qua loa theo thông lệ rồi chậm rãi dặn dò: "Đừng có suốt ngày chơi game, cẩn thận hỏng mắt đấy."
"Hạ bốn mạng! Hạ bốn mạng! Ây da, ngu thế!" Tô Tiểu Quả cầm điện thoại, bàn tay nhỏ đang thao tác nhanh thoăn thoắt, nghe thấy lời này, cô bé gật đầu mà không thèm ngẩng lên: "Vâng ạ, mẹ cứ yên tâm, con sẽ chăm sóc tốt cho dì Lý."
"..."
Đúng là không hề để lời cô nói vào tai.
Đôi mắt hạnh của Tô Nam Khanh khẽ nhướng lên, bổ sung một câu: "Phòng bên cạnh có một người rất khó đối phó, nếu không có việc gì thì con đừng tùy tiện ra ngoài."
Tô Tiểu Quả lập tức hứng thú mở to mắt: "Mẹ ơi, chú ấy là quái vật ạ?"
Nghĩ đến dáng vẻ ngạo mạn của Hoắc Quân Diệu, Tô Nam Khanh vốn ít lời cũng chậm rãi nói: "Ừm, con quái vật này đẹp như phụ nữ, trên khóe mắt còn có một nốt ruồi, nhưng hình như não không được tốt cho lắm."
"Ồ." Tô Tiểu Quả xua tay: "Vậy thì con chắc chắn không ra ngoài đâu, con không chơi với kẻ ngốc."
Tô Nam Khanh bật cười, đóng cửa lại định đi đến khu vực thang máy, nhưng vừa quay đầu lại, cả người cô liền cứng đờ.
Hoắc Quân Diệu không biết đã đứng sau lưng cô từ lúc nào.
Thân hình cao lớn của anh khiến hành lang rộng rãi bỗng trở nên chật chội. Lúc này, đôi mắt đen thẳm đang nhìn chằm chằm vào cô, đến cả nốt ruồi ở khóe mắt dường như cũng tỏa ra hơi lạnh thấu xương.
Anh có lẽ đang định ra ngoài, phía sau có một trợ lý, một vệ sĩ. Ba người nhưng khí thế không hề thua kém ngày hôm qua chút nào.
Tô Nam Khanh nhướng mày.
Thật ra trước khi về nước, dì của cô đã dặn đi dặn lại rất nhiều lần.
Ở trong nước, cô có gây sự với ai, dì đều có thể lo được. Chỉ riêng Hoắc Quân Diệu là tuyệt đối không được chọc vào!
Tối qua lấy thân phận Anti đáp trả một câu cũng chỉ vì cách nhau một lớp mạng. Bây giờ thì...
Đôi mắt hạnh của Tô Nam Khanh hơi rũ xuống, cô giải thích với giọng điệu uể oải: "Anh Hoắc, tôi chỉ đùa với con bé một chút thôi, tuyệt đối không có ý ám chỉ anh đâu."
"..."
Trợ lý Chu Lãng giật giật khóe miệng: Giọng điệu của người phụ nữ này có thể qua loa hơn nữa được không? Con quái vật nhà ai mà lại có nốt ruồi ở khóe mắt chứ? Con quái vật đó, e là họ Hoắc rồi!
Hoắc Quân Diệu không để lộ cảm xúc vui buồn trên mặt, khiến người khác không đoán được suy nghĩ của anh, chỉ nhìn sâu vào Tô Nam Khanh một cái rồi đi thẳng về phía trước.
Tô Nam Khanh cố tình nấn ná tại chỗ một lúc, đợi mấy người họ vào thang máy rồi mới bước ra, thở phào một hơi.
Cái nhìn nhẹ như không vừa rồi của người đàn ông đó lại khiến cô cảm nhận được sát khí sắc bén.
Đúng là phiền phức mà, phải tránh xa mới được.
Trong thang máy.
Hoắc Quân Diệu khẽ nheo mắt.
Tối qua ánh sáng không tốt, hôm nay đứng gần mới phát hiện ra làn da của người phụ nữ đó trắng đến kinh ngạc. Đôi mắt hạnh của cô tùy ý rũ xuống, hàng mi vừa cong vừa đen vừa dài, trông có vẻ ngoan ngoãn, nhưng cái vẻ hoang dã khi mắng người không cần chửi bậy đó, sao lại có chút quen thuộc?
...
Cùng lúc đó.
Hoắc Tiểu Thực xác nhận "đại ma vương" đã đi rồi, liền gọi thẳng vào số nội bộ của khách sạn cho phòng bên cạnh.
Điện thoại được kết nối, một giọng nói non nớt vang lên: "A lô, xin chào."
Hoắc Tiểu Thực khựng lại một chút: "Tôi ở phòng bên cạnh, có thể đến nhà cậu chơi được không?"
Cô bé ngạc nhiên: "Hóa ra cậu chính là bạn ngốc ở phòng bên cạnh à?"
"..."
Là một thiên tài tài chính nhỏ tuổi nhất, đây là lần đầu tiên cậu bị người khác mắng là ngốc.
Nhưng cô bé lại nhanh chóng nói: "Cậu có thể chơi game cùng tôi không?"