"Cô Tô, cô có thai rồi."
Lời của bác sĩ như sét đánh ngang tai, khiến Tô Nam Khanh đang gà gật phải bừng tỉnh, cô trừng mắt: "... Cái gì?"
Sao có thể như vậy được!
Dù đã mười chín tuổi nhưng cô chưa từng tiếp xúc thân mật với bất kỳ người đàn ông nào.
Bác sĩ lại đưa cho cô tờ giấy xét nghiệm: "Đã bốn tháng rồi. Sức khỏe của cô không tốt, không thể phẫu thuật phá thai được, chỉ có thể sinh đứa bé ra thôi."
Tô Nam Khanh thất thểu trở về nhà. Sau khi bị bố mắng chửi một trận, ông ta đã kiểm tra camera giám sát, nhưng lại phát hiện bốn tháng trước, vì sức khỏe không tốt nên cô chỉ ngoan ngoãn ở nhà, hoàn toàn không đi đâu cả.
Tuy nhiên, người ngoài không tin vào điều đó, ai nấy đều thầm thì chế giễu:
"Bụng to tướng rồi mà còn viện cớ không dan díu với đàn ông bên ngoài. Nhà họ Cố đúng là đáng thương, sao lại đính hôn với loại người như vậy!"
"Cô ta vừa béo vừa xấu, gia thế cũng chẳng có gì nổi bật, trèo cao được vào nhà họ Cố đã là phúc mấy đời tu được. Bây giờ còn chưa cưới đã mang thai, chắc chắn nhà họ Cố sẽ từ hôn thôi."
Giữa những lời đồn đoán, Cố An Huân đã đến nhà họ Tô.
Lúc đó, Tô Nam Khanh đã mang thai đến tháng thứ tám, bụng nhô cao đến mức che khuất cả mũi chân.
Trong phòng làm việc, bố Tô Nam Khanh dè dặt hỏi: "Cậu Cố, cậu đến đây để từ hôn sao?"
Câu trả lời của Cố An Huân lại nằm ngoài dự đoán: "... Không phải, ông nội tôi không đồng ý!"
Nhà họ Cố là gia tộc hào môn hàng đầu, trong khi nhà họ Tô chỉ thuộc dạng khá giả. Tận dụng cơ hội này để từ hôn cũng không ai có thể trách nhà họ Cố nửa lời. Họ không từ hôn là có ý đồ gì?
Cố An Huân càng nghĩ càng tức, gắt gỏng chửi: "Bình thường nhìn thấy cái mặt heo của cô ta là tôi đã buồn nôn rồi, bây giờ cô ta còn mang thai con của thằng nào khác, dựa vào đâu mà bắt tôi phải đổ vỏ?"
Bố Tô Nam Khanh lập tức đảm bảo: "Cậu Cố, cậu yên tâm, sau khi nó sinh xong, tôi sẽ lập tức cho người mang đứa bé đi!"
Tô Nam Khanh, người nãy giờ vẫn im lặng, đột nhiên ngẩng đầu: "Không được."
Mấy tháng qua, từ hoang mang đến mơ hồ, rồi đến bất đắc dĩ chấp nhận hiện thực, mỗi ngày cô đều cảm nhận được nhịp tim của con ngày một rõ hơn, tình mẫu tử đã sớm nảy sinh.
Đứa bé vô tội, cô không thể vứt bỏ con mình được.
Cô muốn từ hôn!
Nhưng đúng lúc này, bụng cô bỗng đau quặn từng cơn. Đây là... sắp sinh rồi!
...
Năm năm sau.
"Mẹ ơi, dậy đi, máy bay sắp hạ cánh rồi!"
Giọng nói trong trẻo khiến Tô Nam Khanh mở mắt, đập vào mắt cô là một khuôn mặt trẻ thơ xinh xắn đáng yêu.
Tô Tiểu Quả chớp chớp đôi mắt to tròn như quả nho đen, hai tay chống cằm hỏi: "Mẹ ơi, lần này chúng ta về nước là để tìm bố ạ?"
Tô Nam Khanh vươn vai, uể oải ngồi dậy trên chiếc ghế hạng thương gia êm ái, hờ hững đáp: "Con không có bố."
Tô Tiểu Quả ra vẻ bà cụ non thở dài: "Con không còn là đứa trẻ ba tuổi đâu, con sẽ không tin lời lừa gạt đó của mẹ nữa. Không có bố, chẳng lẽ con được sinh ra từ kẽ đá à?"
"..."
Tô Nam Khanh không nói gì, cô buộc mái tóc dài ngang vai lên, để lộ làn da trắng nõn, sống mũi cao thanh tú, đôi môi hồng căng mọng cùng thân hình uyển chuyển, khiến cô trở thành một cảnh đẹp nổi bật trên máy bay.
Tô Tiểu Quả tiếp tục bất mãn lẩm bẩm: "Không phải tìm bố, lẽ nào là tìm anh trai?"
Anh trai...
Đôi mắt hạnh đang rũ xuống của Tô Nam Khanh chợt lóe lên một tia lạnh lẽo.
Năm đó, cô đã sinh một cặp song sinh trai gái, nhưng bố cô lại phớt lờ ý muốn của cô, ép buộc vứt bỏ cả hai đứa trẻ.
Cô đã bò xuống khỏi giường sinh, dốc hết sức lực cũng chỉ giữ lại được Tô Tiểu Quả.
Sau đó cô rơi vào tình trạng thập tử nhất sinh, nếu không phải cậu út kịp thời trở về đưa cô ra nước ngoài chữa bệnh, có lẽ trên đời này đã không còn người tên Tô Nam Khanh nữa rồi.