Chương 193: Ngươi thích ở lại miền miền Viễn Bắc chứ?

“Phụ nữ, trẻ em và nô ɭệ trên bốn lăm tuổi sức khỏe yếu có thể làm việc trong nhà, nhưng thức ăn mà người làm việc trong nhà được phát sẽ ít hơn so với người làm việc ngoài trời.” Saar biết Tạ Duy mềm lòng, hắn thích một Tạ Duy như vậy. Thế nên, cho dù cảm thấy việc này không cần thiết, hắn vẫn đồng ý.

“Ừm.” Tạ Duy gật đầu. Mùa đông năm nay lãnh địa không thiếu lương thực nhưng cũng chưa đến mức có thể ăn uống thoải mái. Ngoài trời lạnh nên những người làm bên ngoài phải được cho nhiều thức ăn hơn, còn làm việc trong nhà thì tiêu hao ít năng lượng nên phần ăn giảm đi không chỉ để tiết kiệm lương thực, mà quan trọng hơn là để tránh nảy sinh mâu thuẫn giữa nô ɭệ.

Tư tưởng từ kiếp trước khiến Tạ Duy không thể giống như những người khác mà thừa nhận chế độ nô ɭệ. Cậu chỉ có thể làm những việc trong khả năng của mình.

Cậu biết Saar nghe lời cậu, chỉ vì hắn cưng chiều, muốn dỗ cậu vui chứ không phải thật sự cho rằng cách làm này là đúng.

Sự mâu thuẫn và xung đột trong tư tưởng không thể giải quyết chỉ bằng một hai câu nói. Nó cần thời gian, cũng cần thay đổi trước hết môi trường sống xung quanh.

Xây dựng nền văn minh tinh thần phải đặt trên cơ sở vật chất. Đối với miền Viễn Bắc hiện tại, việc ăn no mặc ấm, có nhà cửa vững chắc để ở, không bị ma vật xâm hại, phổ cập ngôn ngữ thông dụng… mới là quan trọng nhất.

Chỉ cần cuộc sống của người Parasol tốt hơn, hoàn cảnh của nô ɭệ cũng sẽ theo đó mà thay đổi. Còn việc có thể giải trừ khế ước hay không, đó là chuyện về sau.

Saar thấy Tạ Duy ăn gần xong mới bắt đầu chuyên tâm giải quyết bữa tối của mình. Hắn ăn nhanh hơn Tạ Duy rất nhiều, ăn xong liền bế cậu đặt lên đùi, lấy đĩa hoa quả ra đút cho cậu vài miếng.

Gần đây sức khỏe của Tạ Duy tốt lên kha khá, khẩu phần ăn cũng nhiều hơn trước nhưng vẫn không chịu nổi cách Saar nhét đồ ăn như khi nuôi Frost. Nhìn nhỏ bé thế thôi mà Frost ăn khỏe kinh khủng, nhiều lúc Tạ Duy còn nghi ngờ, chẳng lẽ cái dạ dày ấy là do Saar luyện ra.

Ăn được nửa bát hoa quả ngọt thanh, Tạ Duy không ăn nữa. Saar dỗ thế nào cậu cũng không há miệng.

Thấy thực sự không đút thêm được, hắn hôn khẽ lên môi mím chặt của bạn đời, ghé tai cậu thấp giọng nói: “Yagnie của ta, em vẫn chưa nói cho ta biết, em muốn làm cái gì mới vậy?”

Ngồi trong lòng Saar, Tạ Duy vốn muốn hắn nói chuyện đàng hoàng, đừng cứ bám dính lấy mình như vậy. Nhưng cậu cũng rất thích sự thân mật không ngừng này. Giữ lại chút dè dặt một lát, cuối cùng Tạ Duy cũng thả lỏng, dựa vào l*иg ngực rộng lớn của hắn.

“Trước đây Lokin đã lấy đi không ít rượu anh cất giấu còn gì? Em đang nghĩ sẽ ủ cho anh vài loại rượu khác để uống. Thế nên lúc rảnh em đã thử làm vài loại. Chỉ là thời gian chưa đủ dài, chưa được hoàn hảo nhưng có một loại đã uống được rồi. Những loại khác cũng không bị hỏng, có thể thử làm thêm. Em dám chắc rượu này ngon hơn rượu lúa mạch của chúng ta gấp trăm lần!”

Cái “rượu lúa mạch của chúng ta” mà Tạ Duy nói chính là thứ rượu mà người Parasol tự nấu, nổi tiếng là khó uống.

“Ủ riêng cho ta? Vậy mà bọn Kelsang không nói với ta.” Saar bắt được từ mấu chốt, nghe Tạ Duy bảo rượu này làm cho mình, hắn vui chết đi được, nhưng ngoài mặt vẫn giả vờ bình thản.

Kelsang ngày càng đứng về phía hoa hồng nhỏ, tuy việc này được giấu đi để mang đến bất ngờ, nhưng Saar vẫn muốn nhắc đến.

Tạ Duy lỡ lời, nhìn vẻ mặt có chút lạnh lùng của Saar mà chẳng sợ hãi gì, chỉ mỉm cười ngượng ngùng vô hại, vòng tay ôm lấy cổ hắn.

“Trước đây em chưa từng làm, sợ thất bại nên chưa cho họ nói ra, định khi nào thành công thì mới nói với anh.”

Có lẽ Tạ Duy không nhận ra, nhưng trong mắt Saar, bây giờ cậu đã rất biết làm nũng, tính cách cũng hoạt bát hơn trước nhiều.

Điều này trong mắt Saar rất tốt, nhưng vẫn chưa đủ. Hoa hồng nhỏ của hắn còn có thể tùy hứng hơn nữa.

Gần đây hai người ít có thời gian ở bên nhau. Saar vốn nghĩ hôm nay cuối cùng có thể để Tạ Duy bầu bạn cả ngày. Ai ngờ sau khi ăn tối xử lý xong việc cần thiết, đang định ôm bạn đời đã hơi ngái ngủ về phòng tắm suối thánh thì cửa sổ phòng làm việc lại bị gõ vang.

Raymond không thể vào lâu đài chính nên gã chọn cách leo cửa sổ. Đứng bên ngoài, gã dí sát mặt vào kính, vừa gõ vừa gọi:

“Tạ Duy, ra ngoài chơi đi. Sao hôm nay ngươi không đến tìm Iriel, Iriel chờ ngươi cả ngày rồi.”

Người đang ngái ngủ trong lòng Saar lập tức tỉnh táo, Tạ Duy quay đầu nhìn ra cửa sổ, Raymond vẫn đang gọi, càng lúc càng nói quá.

“Nếu ngươi không đến, Iriel sẽ không chịu ăn cơm đâu, mau ra chơi với bọn ta đi!”

Mấy câu này vừa nghe là biết bịa, nhưng rơi vào tai Tạ Duy lại khiến cậu vui vẻ một cách khó hiểu.

Cậu vui thì Saar lại cực kỳ khó chịu. Nếu không phải sợ dọa đến hoa hồng nhỏ thì hôm nay hắn đã lột da Raymond rồi.

Saar không thèm để ý đến Raymond, còn không cho Tạ Duy đáp lại. Tạ Duy bị hắn giữ cằm, ép ngồi trong lòng hôn sâu, muốn trả lời Raymond nhưng không thể giãy ra.

Raymond chẳng hay biết có người muốn lột da mình, gọi nửa ngày không thấy hồi đáp thì bĩu môi, nhìn sang đình viện xa xa, nơi Iriel đang tự tay đắp người tuyết.

Gã không ghét Tạ Duy, nhưng việc Iriel đắp người tuyết cho Tạ Duy lại khiến gã thấy khó chịu.

Iriel chưa từng đắp người tuyết cho gã!

Trên đầu Raymond, Frost bị gã cướp hết đồ ăn vặt, phồng má tức giận nhưng chẳng dám phản kháng. Thấy Raymond gọi mãi không ai mở cửa sổ, Frost khoái chí vô cùng.

Cướp đồ ăn vặt của rồng thì phải chịu kết cục này!

Trước khi Raymond gây náo loạn khiến cả lâu đài chú ý, Saar đã bọc Tạ Duy kín mít chỉ chừa đôi mắt, ôm cậu xuống lầu, đến xem vị ma pháp sư tóc đen lạnh lùng kia chơi tuyết.

Iriel đã đắp xong ba người tuyết chỉnh tề, hai lớn một nhỏ. Bên cạnh người tuyết nhỏ còn có một quả cầu tuyết, hình như vẫn chưa hoàn thành.

Những người tuyết mới đắp vẫn chỉ là đống tuyết trắng, chưa trang trí gì.

Thấy Saar ôm Tạ Duy đến, Iriel nắm một nắm tuyết vo thành quả cầu, ném chính xác vào đầu kẻ đang rình rập sau tượng điêu khắc.

Bị ném trúng đầu, Raymond ôm đầu ngồi thụp xuống, sai Frost đút đồ ăn vặt cho mình.

Frost vất vả lắm mới moi được kẹo trong túi vải, nhưng phải tự ăn hai cái mới chịu cho Raymond một cái.

Từ khi Tạ Duy đến miền Viễn Bắc vẫn chưa từng chơi tuyết. Thấy Iriel đang đắp người tuyết, Saar vừa đặt cậu xuống đất, cậu liền chạy nhanh nhất có thể đến bên ma pháp sư tóc đen.

Bóng lưng sốt sắng ấy, Saar nhìn mà ngứa răng.

“Ta có thể chơi cùng ngươi không?” Tạ Duy bị bọc chỉ còn đôi mắt lộ ra, đến giọng nói cũng bị khăn lông dày che lấp, nghe không rõ.

“Ngươi làm người tuyết nhỏ này rồi trang trí cho chúng đi.” Giọng Iriel hơi run, không biết vì quá lạnh hay vì nguyên do khác.

Tạ Duy gặp Iriel liền chẳng để ý Saar nữa. Cậu quên cả người bạn đời đang đứng bên cạnh, vội vàng bốc tuyết bắt tay vào nặn người tuyết.

Chủ nhân cánh đồng tuyết đen mặt nhưng khi ma pháp sư tóc đen nhìn sang, hắn lập tức quay mặt đi hướng khác.

Ngay cả chính hắn cũng không biết mình sợ cái gì, chỉ là đầu tự động xoay đi.

Bao tay Tạ Duy đeo là loại da chống nước, rất dày, làm xong người tuyết nhỏ mà chẳng thấy lạnh. Sau đó lại nhận mấy viên đá quý từ tay ma pháp sư tóc đen, gắn mắt, mũi và miệng cho người tuyết.

Mỗi ngày đều thấy Frost lăn lộn trong đống đá quý, giờ Tạ Duy nhìn đá quý cũng chẳng khác nhìn đá ven đường nên dùng chúng để trang trí người tuyết thì vô cùng thành thạo.

Làm xong người tuyết, Tạ Duy còn muốn trò chuyện với Iriel về ma pháp, nhưng Iriel đã chủ động mở lời trước.

Y nói: “Lúc nhỏ ta cũng chỉ có thể nặn người tuyết nhỏ, cuối cùng còn phải chịu trách nhiệm gắn ngũ quan cho tất cả.”

Nghe vậy, Tạ Duy không biết nên đáp thế nào. Bởi suốt mười tám năm đầu đời, cậu chưa từng thấy tuyết.

May mà ma pháp sư tóc đen tiếp tục hỏi: “Ngươi thích ở lại miền Viễn Bắc chứ?”

Tạ Duy không do dự: “Thích.”

Có lẽ với người ngoài, miền Viễn Bắc chỉ là nơi hoang vu nghèo khó. Nhưng với Tạ Duy, đây lại là nơi duy nhất cho đến giờ mang lại cảm giác thuộc về, sau khi cậu được sống lại ở thế giới này.

“Được, ta biết rồi.” Iriel nhìn đôi mắt hổ phách pha vàng của cậu sau câu trả lời. Y muốn vươn tay gạt đi bông tuyết đọng trên hàng mi ấy, nhưng cuối cùng vẫn kìm lại.

Dù có chút thắc mắc vì câu hỏi, Tạ Duy cũng không nghĩ nhiều. Cậu đâu biết rằng, chỉ cần cậu lộ ra một chút không thích miền Viễn Bắc hay Saar thì đó sẽ trở thành lý do để Iriel đưa cậu đi. Nhưng đáng tiếc, Tạ Duy không cho y cơ hội đó.

Cậu thích miền Viễn Bắc, và bây giờ, cậu cũng thật sự thích Saar.