“Oa!” Lâm Gia rất vui mừng khi nhìn thấy món sườn xào đang trong phạm vi của mình, lập tức kêu lên một tiếng nhỏ, cuối cùng cũng yên tâm mà cầm đũa ăn.
Khương Nguyên nhướng mày, cảm thấy cô đã hoàn toàn tập trung vào món ăn, hình như cô còn không nghe thấy anh nói gì, anh lại cầm đũa không lên tiếng nữa.
Sau khi ăn xong, Khương Nguyên vẫn im lặng như cũ, anh nhìn Lâm Gia ăn hai bát cơm và đĩa sườn xào trước mặt, thỏa mãn vuốt bụng của mình, đôi mắt to tròn cười thành hình bán nguyệt, xoáy nhỏ bên khóe môi trái dường như cũng có mùi thơm của sườn heo chua ngọt.
Anh hỏi: “Ăn no chưa?”
Sau khi Lâm Gia ăn uống no nê, mọi cảm giác tủi thân lúc nãy đã biến mất hoàn toàn, ngay cả Khương Nguyên ở phía đối diện cô cũng cảm thấy vừa mắt hơn.
Nghe anh hỏi cô liền nhanh chóng trả lời: “Ăn no rồi! Còn ăn rất no!”
Có lẽ vì được ăn no nên gương mặt mập mạp trẻ con của Lâm Gia hiện lên màu hồng khỏe mạnh, Khương Nguyên thực sự cảm thấy cô có chút đáng yêu.
Trong chớp mắt, anh thay đổi tư thế ngồi dựa lưng vào ghế, trong mắt có sự ưu việt trời sinh: “Ăn no rồi vậy chúng ta nói tới chuyện cậu ở đây hai mươi ngày.”
Đây có phải ảo giác của cô không, Lâm Gia thầm nghĩ Khương Nguyên vừa hỏi cô có ăn no chưa với Khương Nguyên bây giờ không cùng một người, cô rất vất vả mới tìm được chút dịu dàng trên người anh mà chớp mắt một cái đã trở nên nghiêm túc như vậy, cô không ý thức được mà khẩn trương theo: “Được.”
Khương Nguyên thấy cô ngồi nghiêm túc như vậy, lúm đồng tiền nhỏ bên khóe môi cũng không nhìn thấy nữa, miệng cô mím chặt lại thậm chí còn hơi run, nhận ra rằng mình làm cô sợ nên anh điều chỉnh lại giọng nói: “Cậu không cần lo lắng như vậy.”
Lúc này Lâm Gia giống như đứa trẻ đang chờ giáo viên dạy dỗ, thử hỏi có học sinh nào khi đứng trước mặt giáo viên mà không lo lắng chứ: “Không sao, cậu cứ nói đi.”
Nói nhanh một chút để cô còn lên tầng gọi điện cho anh trai.
Khương Nguyên thấy cô nói như vậy, ngạc nhiên một chút, giọng nói trở nên lạnh lùng hơn: “Được.”
Lý do Lâm Gia xuất hiện ở đây là do anh ba Lâm Vũ không đáng tin cậy của cô. Nữ thần mà anh ta theo đuổi nhiều năm đã đến Nhật Bản để làm nghiên cứu sinh, cô ta nói với anh ta rằng nếu như anh ta nguyện ý đi theo sẽ đồng ý đính hôn với anh ta.
Vì thế anh ta không chút do dự mua vé máy bay. Nhưng khi về đến nhà nhìn thấy cặp mắt to trong suốt của em gái bảo bối, anh ta đột nhiên phát hiện ra một vấn đề lớn.