Chương 5

Lúc ở nhà thì anh cả dịu dàng, anh hai ít nói, anh ba hoạt bát, nhưng mọi người đều rất tốt với cô, cha lại càng chăm sóc cô hơn. Lâm Gia chưa thấy ai dùng ánh mắt lạnh lùng như vậy nhìn mình.

Sau những ủy khuất và thương tâm, Lâm Gia sinh ra cảm giác sợ hãi đối với thiếu niên mặt lạnh này.

Anh yêu cầu cô đi rửa tay, cô cũng không tự chủ mà làm theo.

Nhà bếp ở phía sau Khương Nguyên, khi Lâm Gia đi qua anh, không chú ý bước nhanh suýt bị ngã.

Cô dựa vào tường đứng thẳng người, nhìn gáy Khương Nguyên, thấy anh im lặng cô mới dám chạy vào phòng bếp.

Dì Trương đang đứng bên cạnh bồn rửa để chuẩn bị bát đũa, Lâm Gia thấy bà như nhìn thấy thần hộ mệnh, cô vội vàng chạy lại rồi ôm lấy bà, nước mắt bắt đầu rơi xuống: “Ô, dì Trương người bên ngoài là ai, cậu ta rất dữ, cháu sợ.”

Dì Trương đang giật mình bởi cái ôm bất ngờ của cô, nhưng vừa thấy cô khóc, bà vội vàng đặt cái bát trên tay xuống quay người ôm lấy vai cô, nhẹ giọng dỗ dành: “Lâm tiểu thư sao lại khóc thế này? Không khóc không khóc, người bên ngoài là thiếu gia nhà dì, Lâm tam thiếu gia không phải nói với cháu rồi sao?”

Lâm Gia sửng sốt, giọt nước mắt to như hạt đậu rơi trên mu bàn tay của dì Trương, cô không tin hỏi lại: “Cậu ta là Khương Nguyên sao?”

Dì Trương gật đầu: “Đúng vậy.”

Bà vừa nói xong, Lâm Gia khóc càng to.

Hóa ra anh ta là Khương Nguyên, hóa ra Khương Nguyên hung dữ như vậy. Ô… ô, anh ba, cô rất hối hận, cô không thể sống cùng Khương Nguyên!



Lâm Gia rất đói mà sườn xào chua ngọt trên bàn lại rất thơm, cô muốn ăn nhưng lại không dám.

Dì Trương không ăn cùng bàn cho nên phòng ăn chỉ có mình cô và Khương Nguyên.

Một mình đối diện với Khương Nguyên lạnh như băng, Lâm Gia rất lo lắng, nhất là khi nhìn thấy món sườn xào chua ngọt trước mặt anh lại càng làm cho cô khẩn trương hơn.

Nhìn chằm chằm một lúc lâu, bàn tay cầm đũa cũng không dám vươn tới.

Lúc ăn cơm Khương Nguyên luôn im lặng, Lâm Gia lại không dám nói chuyện trước mặt anh, trong lúc đó cả phòng ăn ngoài âm thanh chén đũa ngẫu nhiên va chạm rất nhỏ thì chỉ còn lại tiếng hít thở nhẹ nhàng của hai người.

Sau khi nghe tiếng “Rầm” phát ra từ phía đối diện đến lần thứ ba, Khương Nguyên đặt chén đũa xuống, chuyển đĩa sườn xào chua ngọt sang phía đối diện.

Anh nói: “Cậu chỉ nhìn chằm chằm nó rồi nuốt nước miếng là có thể nếm được mùi vị sao? Muốn ăn thì tự lấy đi.”