Chương 4

Đứng ở trên cầu thang và ngẩng đầu lên nhìn một lúc, Lâm Gia đi đôi dép lê hình con thỏ của mình bước vào trong bếp.

Bố cục biệt thự của nhà họ Khương tương tự như nhà họ Lâm, nhưng kể cả không giống thì với mức độ đói bây giờ của Lâm Gia thì cô cũng có thể dựa vào cái mũi của mình để tìm được đồ ăn.

Cô ngửi thấy mùi thơm của sườn xào chua ngọt, cơn đói trong bụng Lâm Gia ngày càng tăng lên.

“Dì Vương, hôm nay làm sườn xào chua ngọt sao, thơm quá à. Con có thể ăn một miếng không, đói quá.”

Nghe thấy tiếng va chạm của nồi, Lâm Gia híp mắt dùng sức ngửi mùi thơm từ bếp, cô không nhịn được nuốt nước miếng một cái.

Ngồi cạnh bàn ăn, Khương Nguyên lạnh nhạt đặt tờ báo xuống, nhìn khuôn mặt hồng hào buồn ngủ của Lâm Gia, ánh mắt của anh nhìn một vòng quanh cô rồi lại cầm tờ báo lên: “Trên bàn có đũa, tự lấy đi.”

Giọng Khương Nguyên nhẹ nhàng, giọng nói trầm thấp, mang theo sự thay đổi của con trai ở thời kì vỡ giọng, giống như cây đàn cello còn chưa chỉnh âm điệu, trầm thấp nhưng chưa đủ hay.

Lâm Gia bị giật mình bởi giọng nói của anh, trợn mắt thấy thiếu niên bên cạnh bàn ăn không phải anh trai mình, cơn buồn ngủ biến mất không còn dấu vết.

“Anh… anh?”

Thiếu niên xa lạ trước mắt khiến cho Lâm Gia trở nên căng thẳng.

Dì Trương trong bếp nghe thấy tiếng nói của bọn họ liền thăm dò mà nói: “Tiểu thư Gia Gia, cháu tỉnh rồi? Đói bụng chưa, cơm sẽ có ngay lập tức.”

Nói xong không đợi Lâm Gia trả lời, bà quay lại phòng bếp.

Thấy dì Trương, Lâm Gia cuối cùng cũng nhớ ra đây không phải nhà mình. Có lẽ vừa mới tỉnh ngủ nên tâm trạng của cô không ổn định, khi Lâm Gia nhận thức được chuyện này, sự tủi thân không thể giải thích được đột nhiên xuất hiện, cô mím môi, thiếu chút nữa thì khóc.

Khương Nguyên đọc tờ báo nhanh như gió, khi anh lật sang trang tiếp theo anh mới nhận ra người kia vẫn đứng yên, anh nhắc nhở một lần nữa: “Rửa tay và chuẩn bị ăn cơm.”

Lâm Gia nhìn Khương Nguyên vẫn đang đọc báo, cô chỉ cảm thấy tủi thân muốn khóc, hiển nhiên việc không ai để ý đến chuyện cô muốn khóc càng làm cho cô muốn khóc hơn.

Sau một lúc lâu vẫn không nghe thấy động tĩnh gì, Khương Nguyên đặt tờ báo xuống và nhìn qua: “Không muốn ăn?”

Lâm Gia bị cái nhìn này của anh đánh thẳng vào trái tim yếu ớt, cho rằng ánh mắt lạnh lùng của anh đang nhìn mình trách móc, cô mím chặt môi, trong đôi mắt to chứa đầy nước mắt, mặc dù không dám khóc nhưng giọng nói vẫn rất kiên định: “Tôi muốn ăn.”

Khương Nguyên nhìn thoáng qua khuôn mặt đầy nước mắt của cô, sau đó dựng tờ báo lên để che tầm nhìn của mình: “Đi rửa tay đi.”