Nhà họ Lâm tổng cộng có bốn người con, anh cả Lâm Phong năm nay đã 25 tuổi, anh hiện đang làm quản lý đầu tư cho một công ty tài chính thuộc top 500 thế giới ở Wall Street. Anh hai Lâm Song năm nay 22 tuổi, hiện đang du học ở Đức. Anh ba Lâm Vũ năm nay 20 tuổi, thành tích không tốt, học lại hai năm mới đỗ đại học.
Là con út trong bốn người con, Lâm Gia là con gái duy nhất, cho nên từ nhỏ đã được đặt trong lòng bàn tay mà lớn lên.
Tập đoàn Lâm thị là một trong những doanh nghiệp hàng đầu ở thành phố S, Lâm Gia là cô con gái duy nhất của nhà họ Lâm nên đã sống như một cô công chúa từ khi sinh ra, cẩm y ngọc thực, vô cùng nuông chiều.
Toàn bộ người nhà họ Lâm đối với cô là ngậm trong miệng sợ tan, mà đặt trên tay sợ ngã. Nếu cô muốn hái sao trên trời thì vợ chồng nhà họ Lâm sẽ nghĩ hết biện pháp để hái cho cô.
Nhất là Lâm Chấn Hoa, cha của Lâm Gia. Muốn hiểu con gái nô là như nào thì cứ nhìn Lâm Chấn Hoa sẽ biết.
Bạn có thể tưởng tượng chủ tịch mặt lạnh bình thường hô mưa gọi gió ở tập đoàn Lâm thị, khi về đến nhà liền vào phòng con gái xem hoạt hình cùng cô, rồi cùng uống trà chiều với cô công chúa nhỏ?
Ở nhà họ Lâm, không có gì ngạc nhiên khi nhìn thấy Lâm Chấn Hoa mặc váy múa ba lê trước mặt con gái, điều kỳ lạ là ba người anh của Lâm Gia cùng với ông bố trung niên mặc áo ba lỗ, mang tất trắng và váy bồng bềnh để nhảy điệu hồ thiên nga.
Cảnh đó quá thú vị.
Nghĩ đến các anh trai và cha mình, Lâm Gia không nhịn được bắt đầu rơi nước mắt.
Cô chưa từng một mình đi xa nhà như vậy, trước đây cho dù có đi đâu cũng đều có cha mẹ và các anh, nhưng bây giờ chỉ có một mình cô ở đây.
Lâm Vũ đã nói, chuyện đưa cô đến nhà họ Khương để nghỉ hè không được nói cho bất cứ ai, ngay cả anh cả và mẹ cũng không được nói nếu không anh sẽ chết mất. Bình thường anh ba đối xử với cô rất tốt cho nên cô không muốn anh ba phải khó xử.
Những ngón tay thon dài lướt qua hai cái tên “Anh cả” và “Ma Ma” trên màn hình, Lâm Gia cố gắng kìm nén xúc động muốn gọi cho hai người, vùi mặt vào gối, tủi thân nên hít hít mũi rồi ngủ mất.
Ngủ một mạch đến 6 giờ rưỡi, bôn ba cả một ngày nên Lâm Gia bị đói mà thức dậy.
Nhìn hoàng hôn rực lửa ngoài cửa sổ, Lâm Gia xoa đôi mắt còn ngái ngủ, xoay người ngồi dậy: “Dì Vương, dì Vương con đói bụng.”
Vì bối rối và lo lắng nên Lâm Gia quên mất mình không còn ở nhà nữa, gọi rất lâu cũng không thấy dì Vương trả lời, cô đành phải xuống lầu với cái bụng phẳng lì tìm Dì Vương để ăn.
Dưới tầng một đèn sáng rực rỡ, một chiếc đèn pha lê khổng lồ trên đỉnh đầu chiếu xuống làm Lâm Gia có chút choáng váng, cô không thể nhận ra mình đang ở đâu.