Bảo mẫu của nhà họ Khương, dì Trương cũng không ngoại lệ.
Thấy cô vui vẻ như vậy, dì Trương cũng không tự chủ được cười theo: “Nhà họ Lâm và nhà họ Khương vốn là thế giao. Lâm tiên sinh và Lâm phu nhân lại thân thiết với tiên sinh, phu nhân nhà chúng tôi, cho nên thưởng thức của hai nhà là tương tự nhau.”
Lâm Gia đi theo sau lưng bà để lên cầu thang, nghe vậy thì gật đầu một cách ngây thơ: “Đúng rồi, mẹ cháu rất thích dì Khương, vì vậy lần này họ mới có thể đi du lịch cùng nhau.”
Căn phòng chuẩn bị cho Lâm Gia nằm ở góc tầng hai, dì Trương nói: “Lâm tam thiếu gia đã dặn dò trước, nhưng thời gian vẫn hơi vội nên không biết có hợp ý tiểu thư hay không.”
Tường màu hồng nhạt, bộ ga giường và rèm cửa bằng lụa trắng, tất cả sắp xếp đều theo phong cách công chúa ngây thơ lãng mạn.
Thấy căn phòng này hoàn toàn thay đổi theo sở thích của cô, Lâm Gia rất vui mừng, vừa vào phòng cô đã leo lên giường, vùi vào trong chăn thỏa mãn cười: “Thật thoải mái!”
Mặc dù lần này Lâm Vũ giấu mọi người trong nhà, tự chủ trương đưa Lâm Gia từ thành phố S đến thành phố H, nhưng anh cũng khăng khăng yêu cầu em gái mình ở nhà họ Khương cũng phải được đối xử như công chúa, không thể kém hơn.
Ngoại trừ sắp xếp và bố trí trong phòng, tất cả quần áo và chi phí ăn mặc của Lâm Gia đã được anh thông báo cho Dì Trương.
Dì Trương nở nụ cười hiền hậu nhìn Lâm Gia đang lăn lộn trên giường như một đứa trẻ, trên mặt đều rất ân cần: “Tiểu thư Gia Gia chắc đã rất mệt rồi, cháu nghỉ ngơi trước đi, dì xuống dưới làm cơm, khi nào xong sẽ lên gọi cháu.”
Lâm Gia thò đầu ra khỏi chăn, đôi mắt to tròn cười thành hình trăng khuyết: “Được ạ, cảm ơn dì Trương.”
Lúc đầu khi Lâm Vũ thông báo cho dì Trương những việc lưu ý khi gặp cô, ấn tượng về Lâm Gia trong lòng bà không được tốt lắm. Trong tưởng tượng của bà, tiểu thư có nhiều quy củ như vậy chắc chắn sẽ khó hầu hạ.
Nhưng hôm nay khi gặp Lâm Gia, thấy cô không có chút tính cách tiểu thư nào mà lại còn đáng yêu như vậy, toàn nói cảm ơn với bà, định kiến trong lòng dì Trương trước đó đã biến mất không còn chút dấu vết nào: “Không cần không cần!”
Dì Trương đặt hành lý của Lâm Gia ở cạnh cửa, có lẽ do vui vẻ nên động tác của bà nhanh nhẹn hơn rất nhiều so với ngày thường: “Cháu nghỉ ngơi trước, dì Trương đóng cửa cho cháu.”
“Vâng ạ!” Lâm Gia ngọt ngào trả lời.
Chờ dì Trương đóng cửa phòng, Lâm Gia lăn lộn một vòng trên giường, rút điện thoại di động ra từ túi xách nhỏ, cô nhìn những cái tên trong danh bạ, viền mắt không nhịn được đỏ ửng.