Vào cái nắng chói chang của ngày hè, tiếng ve kêu râm ran.
Ba giờ chiều, đây là lúc ánh mặt trời nắng nhất.
Lâm Gia kéo chiếc vali nhỏ của mình, đi thẳng tới cổng khu biệt thự Thiên Uyển, cô đi tới đi lui hơn một giờ mới tìm được biển tên nhà có chữ “Khương Gia”.
Cô lấy tờ giấy mà anh ba cô đưa từ trong túi ra, liên tục kiểm tra xem tên trên biển tên nhà với tên trong tờ giấy có giống nhau hay không.
Mặt trời chiếu lên khuôn mặt trắng trẻo dịu dàng của cô đến đỏ ửng, chiếc mũi thanh tú lấm tấm mồ hôi, mái tóc dài xinh đẹp bị mồ hôi thấm ướt dính vào trên cổ làm cô có chút khó chịu.
Xác định được đây chính là nơi cô muốn tìm, Lâm Gia cất tờ giấy xong nhìn vào cửa căn biệt thự trước mặt một lúc lâu, cô lấy hết can đảm bấm chuông cửa.
Trong lúc chờ đợi người tới mở cửa, Lâm Gia vẫn đang mải mê suy nghĩ.
Mặc dù anh ba nói rằng nhà họ Khương rất chào đón cô, nhưng chú Khương và dì Khương đều không có nhà, cô chưa từng gặp đứa con duy nhất của nhà họ Khương, nếu anh ta không giống như cô chú Khương thích cô thì phải làm sao bây giờ.
Anh ba còn nói, nếu có chuyện gì lúc nào cũng có thể gọi cho anh ấy, nếu như Khương Nguyên thực sự không thích cô, thì cô sẽ gọi cho anh ba để đón về nhà là được.
Ừm… đừng sợ… đừng lo lắng, không vấn đề gì! Gia Gia phải dũng cảm.
Ngay khi Lâm Gia đứng trước cửa biệt thự để xây dựng tâm lý cho mình thì một dì lớn tuổi đang đeo tạp dề chạy ra.
Bà mở cửa ra ngạc nhiên nhìn Lâm Gia nói: “Cháu có phải tiểu thư Lâm Gia không?”
Lâm Gia giơ tay lên lau mồ hôi trên mặt rồi nở nụ cười tươi trả lời: “Vâng ạ, cháu chào dì. Cháu là Lâm Gia, dì có thể gọi cháu là Gia Gia.”
Dì giúp việc thấy vậy, lập tức nhiệt tình lấy hành lý trong tay Lâm Gia: “Mau mau, mời vào mời vào!”
Đi vào trong biệt thự, Lâm Gia đánh giá mọi thứ xung quanh, thấy cách bố trí ở đây gần giống như nhà của cô. Nền nhà lát gạch đá cẩm thạch trắng, tường treo TV bằng đá cẩm thạch màu đen, thậm chí cả ghế sofa màu xanh ngọc trong phòng khách cũng giống nhau như đúc.
Nhìn thấy những thứ quen thuộc, sự căng thẳng của Lâm Gia biến mất ngay lập tức.
Cô vui vẻ nói: “Cái sofa này giống hệt nhà cháu!”
Làn da của Lâm Gia trắng nõn, khuôn mặt tinh xảo, đôi mắt to tròn sạch sẽ trong suốt lúc nào cũng chứa nụ cười, lúm đồng tiền nhỏ lúc ẩn lúc hiện ở bên khóe môi trái, đẹp như búp bê Tây Dương.
Cô giống như nàng công chúa nhỏ ngây thơ trong truyện cổ tích, không rành thế sự, ngây thơ hồn nhiên. Từ nhỏ đến lớn, bất cứ ai nhìn thấy nụ cười của cô đều sẽ thích công chúa nhỏ dễ thương này.