Ánh sáng mờ ảo, vầng trăng khuyết treo thấp, một con thuyền lớn đang lướt trên sông. Mặt sông phủ đầy những con sóng bạc lòng lổ, bồng bềnh theo từng gợn sóng, tĩnh lặng và yên bình.
Gió bắt đầu thổi, mây đen trôi ngang bầu trời, che khuất vầng trăng khuyết. Phía đuôi thuyền, nơi vắng lặng, một cây gậy dài vung mạnh xuống mặt nước tối đen, tạo lên tiếng động trầm đυ.c, sóng vỗ tung toé.
Trong sự im lặng, bỗng có người nhận ra và hét lên: “Không ổn rồi! Có người rơi xuống nước!”
Trong dòng sông sâu thẳm tối om, tiếng nước chảy tràn vào tai Doãn Tinh. Những bọt khí nhỏ xíu từ mũi nàng phun ra cuồn cuộn, nàng mơ hồ thấy được ánh trăng lạnh lẽo lên lỏi rơi xuống đáy sông, mang theo chút ánh sáng le lói trong bóng tối, nhưng rồi lại biến mất trong chớp mắt, kiến nàng tuyệt vọng.
Doãn Tinh đột ngột mở to đôi mắt tròn hít lấy hít để như sắp ngạt thở, hơi thở dồn dập qua mũi, trán đau nhức không chịu nổi, ánh mắt đờ đẫn nhìn chằm chằm vào cỗ xe ngựa rộng rãi và người quản sự đang canh gác, cảm thấy bất an.
“Thiếu gia, ngài lại bị đau đầu và gặp ác mộng nữa sao?” Trần quản sự, ăn mặc chỉnh tề, trên đầu cái một chiếc Trâm vàng óng ánh, đặt thuốc vào trong lòng bàn tay, lau mồ hôi trên má bằng khăn nay, lẩm bẩm lo lắng: “Chờ vào kinh rồi tìm đại phu khám xem chứng đau đầu và chứng mất trí của ngài mới được.”
Doãn Tinh thận trọng quay đầu né tránh động tạc của người phụ nhân, chỉ khẽ gật đầu mà không nói gì, hơi chống người dựa vào thành xe. Nàng nhận lấy bát thuốc, trong đó phản chiếu gương mặt quen thuộc với chiếc băng quấn máu trên trán, nhưng vẫn không che dấu được nét trẻ trung, khiến nàng vẫn chưa thể tin được.
Từ khi rơi xuống sông, trong mấy ngày qua, Doãn Tinh đã vô số lần hi vọng rằng đây chỉ là cơn ác mộng kỳ quái mà nàng tưởng tượng ra do áp lực quá lớn của kỳ thi tuyển sinh đại học.
Nhưng Doãn Tinh phát hiện những gì mình nhìn thấy và nghe thấy thật kinh khủng, ngay cả mùi thuốc đắng trong miệng cũng khó nuốt. Nàng nhăn mặt, cảm thấy có chút buồn nôn.
“Thiếu gia, xin ngài nghỉ ngơi đi.” Nói xong, Trần quản sự nhíu mày, không nói thêm gì nữa, cầm lấy bát thuốc rời khỏi xe ngựa.
Sắc mặt Doãn Tinh tái nhợt, nàng nhắm mắt nghỉ ngơi, không phản ứng.
Bánh Xe trên đường chính thức lăn bánh, xe ngựa chòng chành xóc nảy, không hề dễ chịu chút nào.
Doãn Tinh đã giải thích vô số lần rằng mình không phái là thiếu gia của họ, nhưng đối phương chỉ cho rằng nàng rơi xuống nước và mất trí nhớ, vì vậy lại càng canh gác chặt chẽ hơn.