Chương 9

Băng Hạ đi vào nội điện: “Công chúa, có hai lá thư gửi người.”

Tống Hi Nguyệt hoàn hồn nhận lấy.

Lá thư đầu tiên quả thực là của Thịnh Thời An.

Trong thư, hắn ta dùng giọng điệu thường ngày kể lể về thân thế đáng thương của biểu muội, bệnh tình nguy kịch ra sao, rồi hứa hẹn sau khi trở về sẽ đưa Tống Hi Nguyệt đi cưỡi ngựa, dỗ dành rằng gả đến phủ Thừa tướng sẽ tự do hơn ở phủ Công chúa...

Trước đây Tống Hi Nguyệt rất thích đọc thư hắn ta, nhưng bây giờ chỉ cảm thấy cổ họng dâng lên cảm giác buồn nôn, nàng ghê tởm vứt lá thư ra xa.

Mở lá thư thứ hai, không có ký tên. Nhưng Tống Hi Nguyệt đọc xong, trong đáy mắt bỗng dâng lên một cơn sóng dữ...

Dực Khôn Cung.

Tống Hi Nguyệt ngồi nghiêm chỉnh trước mặt Khương hoàng hậu, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

“Nguyệt Nhi, con... con vừa nói gì?”

Tống Hi Nguyệt hít một hơi thật sâu: “Mẫu hậu.”

“Nguyệt Nhi nói, Nguyệt Nhi muốn gả cho Hoắc Phỉ Uyên của phủ Vĩnh Ninh Hầu.”

****

Đêm khuya sương lạnh, phủ Vĩnh Ninh Hầu chìm trong bóng tối, chỉ có Tây Viện le lói ánh nến. Một bóng đen nhanh nhẹn nhảy từ mái nhà xuống, tiếng cửa mở vang lên khe khẽ rồi không gian nhanh chóng trở lại tĩnh lặng.

“Gia, mật thám đến báo, Thịnh Thời An đã đến Giang Nam.”

Dưới khung cửa sổ có một người đang ngồi, thân hình cao lớn, sống lưng thẳng tắp, đường nét khuôn mặt góc cạnh như được tạc từ bóng đêm.

“Vị chuẩn phò mã này đến cả thể diện của phủ Thừa tướng cũng không cần nữa rồi.”

Bóng người đó hơi nghiêng mình, ngón tay thon dài lật giở văn thư trên bàn, trong giọng nói tựa như có ý cười nhưng lại chẳng vương chút hơi ấm nào.

“Người của Hoàng hậu hành động cũng rất nhanh.”

Người trong bóng tối ngẩng đầu nhìn đối phương, đôi lông mày dài thẳng khẽ nhướng lên nhưng không đáp lời.

“Gia, chúng ta có cần động thủ ngăn lại không?”

“Không cần.”

Ám vệ im lặng một lát, dường như đã hiểu ý: “Thuộc hạ đã rõ, thuộc hạ đi làm ngay.”

Ám vệ vừa định quay người thì bên ngoài đã vang lên tiếng gõ cửa.

“Gia, có... có khách quý đến thăm.”

Trong bóng tối, Hoắc Phỉ Uyên chậm rãi ngẩng đầu. Lúc này, ám vệ mới ngửi thấy mùi rượu thoang thoảng trong không khí.

Gia nhà hắn ta uống rượu? Chuyện này thật mới lạ.

Giọng Hoắc Phỉ Uyên vẫn lạnh lùng: “Ai vậy?”

Người hầu truyền lời dường như cũng rất kinh ngạc, lắp bắp bẩm báo: “Hi... Hi Nguyệt công chúa.”

Xoẹt...

Cuốn binh thư trước mặt Hoắc Phỉ Uyên xuất hiện một vết rách.

Tống Hi Nguyệt đứng giữa sảnh chính của phủ Vĩnh Ninh Hầu. Dường như nơi này không quen thắp nhiều đèn nên có chút u ám. Nàng khoác áo choàng, đứng giữa đại sảnh trông như một chú thỏ hoảng sợ, rõ ràng rất e dè nhưng vẫn cố mở to mắt nhìn xung quanh.

Hoắc Phỉ Uyên mãi chưa xuất hiện, mà tiểu tư đưa họ vào cũng đã lui xuống từ lâu.

Vân Tước tiến lên khuyên nhủ: “Công chúa, hôm nay đã muộn, có lẽ...”

Vân Tước còn chưa nói hết câu, phía xa đã vang lên tiếng bước chân trầm ổn. Từ trong màn đêm, một nam nhân chậm rãi bước ra.

“Vi thần Hoắc Phỉ Uyên, tham kiến công chúa.”

Tống Hi Nguyệt nuốt nước bọt. Dường như nàng chưa từng nghe người trước mặt này mở miệng nói chuyện, hoặc có nghe thì cũng là chuyện từ rất lâu rồi. Những lần gặp mặt trong cung yến, hắn luôn im lặng, cũng không thích người khác lại gần.

Tống Hi Nguyệt cắn nhẹ phần thịt mềm bên má, giọng nói lí nhí: “Hoắc công tử miễn lễ.”

“Vân Tước, ngươi lui ra trước đi.”

Vân Tước liếc nhìn nam nhân đối diện, cúi người hành lễ: “Vâng...”

Trong sảnh đường chỉ còn lại Tống Hi Nguyệt và Hoắc Phỉ Uyên. Trong ấn tượng của Tống Hi Nguyệt, đây cũng là lần đầu tiên nàng ở riêng với nam nhân này.

Hoắc Phỉ Uyên đứng hơi xa, cả người vẫn chìm trong bóng tối khiến Tống Hi Nguyệt không nhìn rõ vẻ mặt hắn.

Hắn chậm rãi mở lời: “Công chúa đêm khuya giá lâm, không biết có việc gì chỉ giáo?”

“Bổn... bổn công chúa đến đây là muốn nói với Hoắc công tử một tiếng, giao dịch mà ngươi đề ra, ta đồng ý.”

Dường như Tống Hi Nguyệt đã lấy hết can đảm để nói.

“Ngươi thay nhà họ Thịnh cưới ta, ngày sau tước vị của phủ Vĩnh Ninh Hầu nhất định sẽ thuộc về ngươi.”

Không khí khẽ ngưng đọng, rơi vào sự tĩnh lặng kỳ quái.

Hồi lâu sau, Hoắc Phỉ Uyên mới lên tiếng.

Hắn sống hai mươi năm, hiếm khi để lộ giọng điệu ngạc nhiên như vậy: “Công chúa đang nói gì vậy?”

Không chỉ hắn, mà cả ám vệ đang ẩn mình trong sảnh đường cũng ngây ra như phỗng.