Chương 7

Trong mơ, chính vị trí này của bộ hỉ phục đã bị lưỡi kiếm sắc bén đâm thủng. Nếu đã như vậy, chi bằng nàng tự mình ra tay trước.

Tống Hi Nguyệt ném cây kéo đi, bình tĩnh lại: “Thay y phục, bản công chúa muốn đến phủ Thừa tướng.”

Khương hoàng hậu nghe tin Hi Nguyệt công chúa muốn đến phủ Thừa tướng, bà chậm rãi mỉm cười: “Được thôi. Phái người đi theo âm thầm bảo vệ công chúa, nếu có kẻ nào không có mắt, gϊếŧ tại chỗ.”

“Vâng.”

Lúc này, Thịnh Vinh đang cùng thê tử là Lưu thị cãi nhau đến mức không thể hòa giải.

“Ngày thường ta bảo bà dạy dỗ con cho tốt, bây giờ thì hay rồi, gây cho ta cái họa tày trời thế này!! Bà bảo hôm nay ta phải ăn nói với Hoàng thượng thế nào đây?”

Lưu thị vẫn chưa nhận ra mức độ nghiêm trọng của sự việc: “Hi Nguyệt công chúa thích Thời An đến vậy, trước khi đi Thời An đã nói với ta rồi, nó sẽ để lại thư cho công chúa, hôn lễ tạm hoãn hai ngày. Hơn nữa, Loan Nhi cũng là cháu gái của ông, con bé bệnh nặng đến vậy, ông không đau lòng sao?”

“Đau lòng Loan Nhi là một chuyện! Đây lại là một chuyện khác! Ngày kia là đại hôn rồi, bà có nhận được thánh chỉ hoãn hôn chưa? Hả?”

Lưu thị sững người. Quả thực, sao hôm nay thánh chỉ vẫn chưa tới...

“Công chúa giá đáo...”

Hai người giật mình, vội vàng ra ngoài đón.

Kiệu của Tống Hi Nguyệt dừng lại trước cửa phủ Thừa tướng, nhưng nàng lại chậm chạp chưa chịu xuống.

Trước đây không phải nàng chưa từng đến đây, lúc đó Thịnh Thời An đã nói thế nào nhỉ?

“Nguyệt Nhi, phụ mẫu ta đã cao tuổi, ta nghĩ chúng ta là phận con cháu nên đến bái kiến họ. Nhưng nàng là công chúa, chi bằng nàng cùng ta vào phủ trước, miễn cho phụ mẫu ta lễ nghênh đón, có được không?”

Lúc đó Tống Hi Nguyệt đã đồng ý ngay, nàng đâu có suy nghĩ nhiều. Sau này mỗi lần đến phủ Thừa tướng, quả thực đôi phu thê đó không bao giờ nghênh đón nàng theo đúng lễ nghi quân thần nữa.

Rất tốt, Tống Hi Nguyệt ngược lại muốn xem xem hôm nay phủ Thừa tướng sẽ cư xử thế nào.

Vân Tước và Băng Hạ thấy Thịnh Vinh và Lưu thị quả thực không có ý định ra khỏi phủ nghênh đón, đến cả Băng Hạ cũng muốn bật cười vì tức giận.

“Đường đường là phủ Thừa tướng, đến một người hiểu quy củ cũng không có sao?”

Thịnh Vinh và Lưu thị đang đứng ở cửa chính đường chờ đợi, hoàn toàn quên mất rằng mình phải ra tận cổng phủ để nghênh đón – một thói quen xấu đã hình thành suốt mấy năm qua.

Nghe tiếng Băng Hạ vọng vào, Thịnh Vinh liền giật mình phản ứng, kéo Lưu thị còn đang ngơ ngác vội vàng sải bước ra cổng.

“Thần... cung nghênh công chúa.”

Lưu thị đến bây giờ mới lơ mơ theo trượng phu hành đại lễ.

Cũng cho đến lúc này, rèm kiệu mới hé mở, một bàn tay ngọc ngà thon dài đưa ra. Vân Tước lập tức đỡ nàng chậm rãi bước xuống.

Băng Hạ đỡ Tống Hi Nguyệt, trước khi vào phủ còn không quên châm chọc: “Có phải Thừa tướng tuổi cao nên quên mất quy củ, lại để công chúa chờ đợi ngoài phủ thế này.”

Thịnh Vinh mồ hôi vã ra như tắm.

Vào đến sảnh chính, hai người họ lại lúng túng không biết nên đứng hay ngồi. Trước đây, dĩ nhiên đều là ngồi nói chuyện thân mật.

Tống Hi Nguyệt tự nhiên ngồi xuống ghế chủ tọa, liếc nhìn hai người: “Đại nhân và phu nhân không cần phải căng thẳng.”

Nàng vừa mở miệng, Lưu thị liền thở phào nhẹ nhõm.

“Nguyệt Nhi, ta biết ngay mà, Thời An nó...”

Băng Hạ nhắc nhở: “Lưu phu nhân, đây là Hi Nguyệt công chúa.”

Tống Hi Nguyệt không nói gì, Lưu thị sững lại: “Hi Nguyệt công chúa...”

Tống Hi Nguyệt liếc nhìn bà ta: “Phu nhân không cần nói nhiều, trong lòng Hi Nguyệt đều biết cả. Hôm nay ta đến đây là muốn báo với hai vị trưởng bối một tiếng, hôn lễ vẫn cử hành như thường lệ.”

Cử hành như thường lệ? Thịnh Vinh và Lưu phu nhân đều ngẩn ra.

Lẽ nào con trai mình đã gửi thư cho công chúa, hôm nay sẽ trở về sao? Thấy vẻ mặt Tống Hi Nguyệt không có cảm xúc gì khác lạ, Lưu phu nhân liền tin chắc vào suy nghĩ của mình.

“Vậy thì tốt quá... vậy thì tốt quá...”

Trong mắt Tống Hi Nguyệt lóe lên tia châm biếm. Chỉ cần hôn lễ hoàn thành thì đều tốt cả sao?

“Nguyệt...” Lưu thị vừa định gọi tên nàng, chợt nhớ lại lời nhắc nhở của Băng Hạ nên vội đổi giọng: “Vậy công chúa hôm nay đến đây...”

“Hôm nay đến đây là để thăm hỏi sức khỏe hai vị, ngoài ra cũng muốn hỏi Loan Nhi muội muội bệnh đã khỏi chưa?”