Chương 6

Đừng hòng.

“Con gả.”

Càn Nguyên Đế và Khương hoàng hậu đều sững sờ. Càn Nguyên Đế thở dài một tiếng.

Khương hoàng hậu lại rất thoáng: “Nguyệt Nhi là công chúa, đừng sợ, mẫu hậu sẽ vì con...”

“Chỉ là Nguyệt Nhi không muốn gả cho hắn ta.”

Tống Hi Nguyệt ngẩng đầu, dõng dạc nói ra câu này.

Đại điện chìm vào yên lặng, ngay cả Khương hoàng hậu cũng ngẩn người hồi lâu.

“Nguyệt Nhi... con nói sao?”

Tống Hi Nguyệt nhất thời tức giận nói ra câu ấy, sau đó lại trở nên chán nản. Hôn lễ mà nàng mong đợi suốt mười năm, phụ hoàng và mẫu hậu đã bỏ ra bao nhiêu tâm tư, Vân Tước và Băng Hạ ngày đêm vất vả, bao nhiêu tâm huyết của thợ thủ công của Lễ bộ...

Dựa vào đâu mà lại bị hai kẻ đó hủy hoại?

Tống Hi Nguyệt không cam lòng.

Nhưng trong sự không cam lòng ấy lại cảm thấy vô cùng bất lực. Bởi vì nhìn khắp kinh thành này, còn ai dám và còn ai bằng lòng cưới nàng đây?

****

Trở về phủ Công chúa, Tống Hi Nguyệt vẫn một mình co ro ở góc giường. Vân Tước thấy vậy đau lòng không thôi.

Người bên ngoài chỉ biết Hi Nguyệt công chúa kiêu căng tùy hứng, lại không biết mặt yếu đuối của nàng. Nàng sợ sấm sét, sợ một mình ở trong bóng tối, nàng thường tự cuộn tròn người nơi góc giường. Đó là hành động tự bảo vệ trong vô thức.

Vân Tước bưng bát sữa bò vừa hâm nóng, cẩn thận hỏi: “Công chúa... người thật sự không muốn gả cho Thịnh công tử nữa sao?”

Tống Hi Nguyệt vùi mặt vào đầu gối, lí nhí đáp: “Ừm...”

“Vậy...”

“Nhưng Nguyệt Nhi cũng không biết phải gả cho ai.”

Vân Tước bật cười: “Công chúa có thể chọn không gả cho bất cứ ai mà.”

Tống Hi Nguyệt im lặng.

“Vân Tước, ta muốn rửa mặt đi ngủ.”

Vân Tước ngạc nhiên rồi đáp: “Vâng.”

Chịu đi ngủ là chuyện tốt.

Nhưng Tống Hi Nguyệt chỉ mơ hồ cảm thấy, đêm nay nàng sẽ tiếp tục giấc mơ chưa trọn vẹn kia.

Lần này trong mơ, lửa cháy ngút trời.

“Phụ hoàng! Mẫu hậu!”

Tống Hi Nguyệt mặc váy đỏ, chạy qua con hẻm dài hun hút... Sấm chớp đùng đùng, mưa đêm xối xả. Máu từ bậc thềm trước cửa đại điện chậm rãi chảy xuống, hòa cùng nước mưa nhuộm đỏ mặt đất.

Tống Hi Nguyệt không nhìn rõ mặt những người mặc áo giáp sắt đen, đeo mặt nạ răng nanh kia, mỗi người họ đều giống như Diêm Vương đòi mạng.

Có một nam nhân chậm rãi đi đến trước mặt nàng. Hồi lâu sau, hắn cúi người nâng cằm nàng lên.

“Nàng không gả thì tốt rồi, cớ sao lại phải gả?”

Tầm mắt Tống Hi Nguyệt bị nước mắt và màn mưa làm cho nhòe đi, dù cố gắng thế nào cũng không nhìn rõ mặt người đó. Ánh mắt nàng hạ xuống, trên áo giáp sắt đen của hắn dường như có khắc một chữ.

Tống Hi Nguyệt cố hết sức để nhận diện...

“Công chúa, công chúa!”

Nàng đột nhiên mở mắt, thở hổn hển.

Trời đã tờ mờ sáng. Vân Tước và Băng Hạ đang đứng bên giường, vẻ mặt đầy lo lắng.

“Ta lại... gặp ác mộng sao?”

“Vừa rồi người khóc lóc la hét trong mơ, làm nô tỳ và mọi người sợ chết khϊếp.”

Tống Hi Nguyệt được đỡ ngồi dậy, đầu đau như búa bổ, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ vẻ khó hiểu.

“Nếu hôn lễ cử hành đúng hẹn, thì là ngày kia đúng không?”

Vân Tước và Băng Hạ nhìn nhau: “Là ngày kia ạ.”

Điều này thật kỳ lạ...

“Trong cung gần đây có gì khác thường không?”

“Ý người là sao ạ?”

“Thích khách, động tĩnh lạ, hay bất cứ chuyện gì...”

Băng Hạ lắc đầu: “Người nói đùa rồi, ngày kia là hôn lễ của người, sao có thể có chuyện khác thường được. Nếu không phải...”

Băng Hạ nói nửa chừng thì đột ngột dừng lại: “Nô tỳ lỡ lời.”

Tống Hi Nguyệt lắc đầu, nàng nghĩ mãi không ra. Trong giấc mơ hôm qua, nàng đã gả cho Thịnh Thời An như đã hẹn và hắn ta đã phụ nàng. Nhưng trong giấc mơ tối qua... tại sao lại giống như có người khởi binh vào ngày nàng xuất giá?

Tống Hi Nguyệt đưa tay, Vân Tước lập tức đỡ nàng dậy.

Nàng đi đến bên giá áo lớn, nơi treo bộ hỉ phục lộng lẫy. Tơ vàng dệt thành hình chim phượng, minh châu khảm lên tay áo, từng đường kim mũi chỉ đều do Lễ bộ mất nửa năm mới hoàn thành.

“Bộ áo thật đẹp...” Tống Hi Nguyệt đưa tay chậm rãi vuốt ve.

Người trong cung chỉ nghĩ rằng nàng đau lòng vì nhớ đến Thịnh Thời An, nhưng ngay sau đó, Tống Hi Nguyệt chợt quay người lấy một cây kéo từ giỏ thêu, “xoẹt” một tiếng.

Trên cổ áo cưới liền xuất hiện một vết cắt sắc nhọn.

“Công chúa!”

Tất cả mọi người trong điện đều quỳ rạp xuống.

Vân Tước và Băng Hạ sững sờ.