Chương 50

“Chủ, chủ tử...”

Dạ Ninh và Dạ An nhanh chóng xuất hiện từ trong bóng đêm, tiến lên đỡ lấy Hoắc Phỉ Uyên.

Dạ Ninh quay sang nói với Phúc Thuận: “Mau đi mời Liễu đại phu, phải nhanh lên.”

Phúc Thuận nào dám chậm trễ, giọng run run đáp một tiếng rồi ba chân bốn cẳng chạy đi. Hai người kia đỡ Hoắc Phỉ Uyên vào phòng, lập tức đến tủ ngầm lấy ra một lọ đan dược, đổ ra lòng bàn tay: “Chủ tử, ngài dùng cái này để trấn áp trước đã.”

Lúc này Hoắc Phỉ Uyên đang dùng khăn lau vết máu bên khóe môi. Chiếc khăn trắng tinh bị nhuộm đỏ, tựa như những đóa mai đỏ nở rộ.

“Đồ vô dụng, không cần dùng.”

Dạ Ninh đành im lặng cất viên thuốc đi, đứng sang một bên.

Chưa đầy một nén hương, một nam tử áo xanh đã đẩy cửa bước vào. Người đó vừa vào đã cao giọng, phá vỡ sự yên tĩnh của màn đêm.

“Ta đã nói rồi mà, sớm bảo ngươi đến chỗ ta thì không đi, bây giờ thì hay rồi, nửa đêm lại làm phiền giấc ngủ của người khác.”

Lời nói tuy khó chịu nhưng động tác lại vô cùng nhanh nhẹn. Hắn ta tiến lên bắt mạch cho Hoắc Phỉ Uyên, rồi đưa tay sờ lên cổ hắn.

Dạ An và Dạ Ninh đều vô cùng lo lắng, vội hỏi: “Liễu đại phu, thế nào rồi?”

Người này tên là Liễu Nhất Minh, là đồ đệ của Dược Vương lừng danh giang hồ. Liễu Nhất Minh liếc nhìn hai người, rồi lại nhìn Hoắc Phỉ Uyên, giọng điệu bình thản: “Không chết được.”

“Nhưng cũng sắp rồi.”

Dạ Ninh nhíu mày: “Ngài không thể nói chuyện tử tế được à?”

Liễu Nhất Minh nổi nóng: “Ta còn phải nói tử tế thế nào nữa? Ngày đầu tiên hắn trúng con cổ trùng này ta đã nói rõ hậu quả rồi, các ngươi có nghe không?”

Dạ Ninh im bặt.

Lúc này, Hoắc Phỉ Uyên vẫy tay, trầm giọng nói: “Được rồi.”

Hắn mở mắt, nói với Liễu Nhất Minh: “Trấn áp.”

“Còn trấn áp nữa à!” Liễu Nhất Minh vừa nghe thấy lời này đã nổi điên: “Con cổ trùng này một ngày không trừ thì một ngày không yên. Đây là lần đầu tiên nôn ra máu, rồi sẽ có lần thứ hai, sau này sẽ ngày càng thường xuyên cho đến khi ngươi chết!”

Hoắc Phỉ Uyên không hề tỏ ra sợ hãi trước lời của Liễu Nhất Minh, giọng hắn vẫn bình tĩnh: “Vẫn chưa đến lúc.”

Liễu Nhất Minh thở dài: “Phải, ta thừa nhận, nếu trừ cổ, nội công ngươi tu luyện bấy lâu nay nhất định sẽ đổ sông đổ biển. Nhưng ngươi có nghĩ đến không, nếu người không còn, cần công lực để làm gì?”

Hoắc Phỉ Uyên đáp: “Nhiều nhất là hai năm.”

“Hai năm là đủ rồi.”

Trong phòng rơi vào một sự im lặng kỳ quái. Liễu Nhất Minh vẫn không cam lòng hỏi: “Bây giờ ngươi đã nắm trong tay Huyền Thiết binh, vẫn chưa đủ sao?”

Hoắc Phỉ Uyên cười. Chỉ một Huyền Thiết binh, sao có thể là điểm dừng cuối cùng của hắn.

Liễu Nhất Minh thở dài, cuối cùng vẫn thuận theo ý hắn, lấy kim bạc và đan dược ra. Dạ Ninh và Dạ An lui ra ngoài, đóng cửa phòng lại rồi đứng gác.

...

Sau khi tắm rửa xong, Tống Hi Nguyệt ngồi trước bàn trang điểm mân mê những món trang sức của mình, còn Vân Tước đứng sau lưng lau tóc cho nàng. Tống Hi Nguyệt rất thích đôi trâm mà Hoắc Phỉ Uyên tặng, cứ lật qua lật lại ngắm mãi.

“Ta cứ cảm thấy đôi trâm này rất quen mắt.”

Vân Tước cũng liếc nhìn một cái: “Đây là kiểu dáng thịnh hành của Hình Bắc, sao công chúa lại thấy qua được.”

“A, là của Hình Bắc sao?”

Vân Tước gật đầu: “Nô tỳ từng gặp sứ thần của Hình Bắc. Lúc đó có một vị phi tử dung mạo tuyệt trần, cây trâm trên tóc nàng ta rất giống đôi trâm trong tay công chúa, nên nô tỳ có ấn tượng rất sâu sắc.”

“Vậy... sao hắn lại có được?”

Vân Tước cười: “Phò mã gia quanh năm chinh chiến, nghe nói năm mười chín tuổi ngài đã nổi danh trong một trận chiến ở quan ải Hình Bắc. Chắc là ngài có được nó ở Hình Bắc rồi mang về tặng cho công chúa.”

Tống Hi Nguyệt gật đầu: “Cũng phải.”

Sau khi Vân Tước lau khô tóc cho nàng, Tống Hi Nguyệt liền đi nghỉ. Nàng ngáp một cái duyên dáng rồi trở mình, không lâu sau đã chìm vào giấc ngủ.

Đêm nay nàng lại ngủ rất ngon. Đến khi mở mắt ra lần nữa, nàng bị một tiếng kêu kỳ lạ bên ngoài đánh thức.

Tống Hi Nguyệt dụi mắt ngồi dậy: “Băng Hạ?”

Cửa mở, Băng Hạ cười bước vào: “Công chúa tỉnh rồi ạ?”