Lúc này, Hoắc Phỉ Uyên đã hoàn toàn trở lại dáng vẻ bình thường: “Công chúa cũng thật thà quá, nếu vi thần cả đêm không về, chẳng lẽ công chúa cũng định nhịn đói cả đêm sao?”
Tống Hi Nguyệt vừa ấm ức vừa xấu hổ. Vốn dĩ đã đợi hắn rất lâu, bây giờ lại còn bị trêu chọc!
Vẻ kiêu căng của Nguyệt công chúa nàng không phải hoàn toàn là giả, nàng cũng có tính khí của mình!
Hoắc Phỉ Uyên thấy nàng mặt mày xị xuống, tai hơi ửng đỏ, bèn dùng nắm đấm che miệng nói tiếp: “Hai ngày nay vi thần mới có được một con linh thú, ngày mai sẽ cho người mang đến cho công chúa giải khuây.”
Tống Hi Nguyệt chớp mắt, không hiểu sao hắn lại đột ngột chuyển chủ đề.
“Linh thú gì?” Vì tò mò, nàng quyết định tạm thời không tính sổ với hắn.
Hoắc Phỉ Uyên đã ngồi xuống, nghe vậy bèn liếc nhìn nàng một cái.
“Là một con thỏ, thực ra cũng không được xem là linh thú. Chỉ là dáng vẻ tức giận của nó rất đáng yêu, vi thần thấy công chúa nhất định sẽ thích.”
Tống Hi Nguyệt ngẩn người, thỏ ư?
“Xem đại nhân nói kìa... bản công chúa lại không phải là thỏ.”
Cuộc đối thoại trên xe ngựa ngày đó lại hiện về trong đầu. Cuối cùng Tống Hi Nguyệt cũng hiểu ra, người này vẫn đang trêu chọc nàng, lại còn đổi cách trêu chọc!
Nàng tức giận ngồi xuống đối diện Hoắc Phỉ Uyên, quyết định dùng sự lạnh lùng để đáp trả.
Nhà bếp nhỏ đã bày lại thức ăn. Tống Hi Nguyệt phồng má, ăn từng miếng nhỏ. Nàng ăn hơi nhanh nhưng động tác vẫn rất tao nhã.
Hoắc Phỉ Uyên ngồi đối diện nhìn nàng, trong lòng càng thấy nàng giống hệt một con thỏ. Nhưng thấy tiểu công chúa im lặng một lúc lâu, có vẻ đã thật sự tức giận, hắn bèn gắp một miếng sườn nhỏ đặt vào đĩa của nàng.
“Vừa rồi vi thần chỉ đùa thôi. Ngày mai, vi thần thật sự sẽ tặng cho công chúa một con thú cưng.”
Tống Hi Nguyệt hừ hừ hai tiếng: “Đại nhân miệng lưỡi lanh lợi, lại hay trêu chọc người khác, Nguyệt Nhi không dám nhận đồ của đại nhân.”
Miệng lưỡi lanh lợi?
Hoắc Phỉ Uyên nhớ rõ ràng hôm qua nàng còn chê hắn vụng về kia mà.
Hắn nhướng mày, biết điều không nhắc lại chuyện này mà tiếp tục dỗ dành: “Là lỗi của vi thần. Nếu công chúa vẫn chưa nguôi giận, vậy vi thần sẽ hứa với công chúa một điều ước nữa, được không?”
Tống Hi Nguyệt vẫn chưa hết bực, định mở miệng từ chối, nhưng nghe kỹ lời của Hoắc Phỉ Uyên, lời từ chối đến bên môi lại quay một vòng rồi nuốt xuống.
“Điều ước gì?”
Hoắc Phỉ Uyên khẽ cười: “Vậy công chúa phải tự hỏi mình rồi.”
Tống Hi Nguyệt đặt đũa xuống, mắt sáng lên.
“Cái gì cũng được sao?”
Hoắc Phỉ Uyên định gật đầu, nhưng lại do dự một chút: “Phần lớn đều được.”
****
Từ nhỏ đến lớn, Tống Hi Nguyệt muốn gì được nấy. Nhưng không hiểu sao, bây giờ một lời hứa suông lại khiến nàng cảm thấy vô cùng quý giá. Nàng suy đi nghĩ lại hồi lâu mà vẫn không biết nên đòi Hoắc Phỉ Uyên thứ gì.
“Điều ước này... có thể tạm thời giữ lại không?”
Hoắc Phỉ Uyên có chút bất ngờ liếc nhìn nàng, rồi gật đầu: “Được.”
Vậy là Tống Hi Nguyệt yên tâm, tiếp tục ăn từng miếng nhỏ.
“Sau này nếu vi thần về muộn, công chúa không cần phải đợi nữa.”
Tống Hi Nguyệt đang uống canh, nghe vậy liền ngẩng đầu liếc người đối diện: “Biết rồi, chỉ là hôm nay là ngày đầu tiên ta dọn đến tướng quân phủ, là một ngày đặc biệt mà.”
Hoắc Phỉ Uyên cũng ngẩng đầu nhìn nàng, mỉm cười không nói gì thêm.
Sau bữa tối, Tống Hi Nguyệt đi tắm.
Hoắc Phỉ Uyên nhìn cách bài trí trong phòng, ánh mắt dừng lại trên lư hương một lúc rồi hỏi: “Hai ngày nay công chúa còn gặp ác mộng không?”
Người trả lời là Băng Hạ: “Bẩm phò mã gia, hương liệu ngài cho người mang đến rất hữu dụng. Hai ngày nay công chúa đều ngủ rất ngon.”
Hoắc Phỉ Uyên gật đầu rồi đứng dậy.
Đêm động phòng, tiểu cô nương đã khóc thút thít giữa đêm. Lúc đó Hoắc Phỉ Uyên mới phát hiện giấc ngủ của nàng không yên, bèn hỏi thị nữ bên cạnh và biết chuyện Tống Hi Nguyệt hay gặp ác mộng. Thế là ngày hôm sau, hương quả lê giúp an thần này đã được mang đến.
Hoắc Phỉ Uyên không ở lại thêm, xoay người trở về sân của mình. Hắn vừa bước qua ngưỡng cửa, cơn đau nhói trong l*иg ngực đã ập đến. Hoắc Phỉ Uyên vịn vào thành cửa, cúi người xuống ho ra một ngụm máu tươi, dọa Phúc Thuận đứng cạnh sợ hãi.