Chương 48

Gần đến giờ Hợi, khi Tống Hi Nguyệt đã đói lả, cuối cùng bên ngoài cũng vang lên tiếng bước chân quen thuộc.

“Tham kiến phò mã gia.” Là giọng hành lễ của các thị nữ.

Tống Hi Nguyệt vội vàng đứng dậy chạy ra ngoài. Vừa được hai bước nàng lại quay vào, cầm lấy người kẹo đã mua ban ngày, nở một nụ cười ngọt ngào rồi mới chạy ra cửa.

Đêm nay trông Hoắc Phỉ Uyên có vẻ không ổn. Bước chân hắn có chút nặng nề, khóe mắt đỏ tươi từ chiều vẫn chưa tan, nơi hắn đi qua còn phảng phất mùi máu tanh.

“Đại nhân!”

Tống Hi Nguyệt từ trong cửa lao đến trước mặt hắn. Ánh mắt Hoắc Phỉ Uyên mờ mịt, phải ngẩn người một lúc mới nhận ra người trước mặt.

“Hôm nay trong quân doanh bận lắm sao? Nguyệt Nhi đã đợi đại nhân rất lâu rồi.”

Nàng đang đợi hắn? Hoắc Phỉ Uyên có chút hoảng hốt.

Trên thế gian này còn có người đợi hắn trở về sao?

Chắc chắn là ảo giác.

“Hôm nay ta mua người kẹo ở Tây Nhạc Phường, những hai cái lận! Nè, tặng ngươi một cái!” Tống Hi Nguyệt hào phóng đưa một người kẹo đến trước mặt Hoắc Phỉ Uyên.

Dưới ánh trăng, người kẹo lấp lánh phản chiếu ánh sáng, lọt vào mắt hắn, kéo về vài phần lý trí.

“Công chúa... tặng cho vi thần?”

“Đúng vậy! Mau cầm lấy đi.”

Ánh mắt Hoắc Phỉ Uyên dời đến người kẹo, trong lòng khẽ cười. Đây là lần đầu tiên, khi hắn trở về lúc đêm khuya, thứ đón chào không phải là bát thuốc đắng ngắt, mà là một người kẹo ngọt ngào.

Cảm giác này, thật kỳ diệu.

Sự xuất hiện của Tống Hi Nguyệt khiến Hoắc Phỉ Uyên dần tỉnh táo lại. Hắn nhận lấy người kẹo, cẩn thận nhìn thêm một lần.

“Xấu quá.”

Nụ cười trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Tống Hi Nguyệt cứng đờ: “Xấu sao?... Ta thấy cũng đẹp mà...”

Hoắc Phỉ Uyên cất người kẹo đi: “Ngày mai vi thần sẽ làm cho công chúa một cái.”

Tống Hi Nguyệt vốn có chút ấm ức, nghe vậy liền vừa kinh ngạc vừa vui mừng ngẩng đầu: “Thật sao? Đại nhân còn biết làm người kẹo nữa?”

“Ừm.”

Ánh mắt Tống Hi Nguyệt nhìn hắn tràn đầy kinh ngạc và sùng bái: “Sao đại nhân cái gì cũng biết vậy?”

Hoắc Phỉ Uyên bất giác nín thở, ngạc nhiên nhìn Tống Hi Nguyệt. Chỉ trong vài câu mà nàng đã dùng đến ba tiếng “vậy”. Phải chăng vị tiểu công chúa này bẩm sinh đã biết cách nũng nịu?

Tống Hi Nguyệt cười, rồi đột nhiên nhăn chiếc mũi nhỏ như mèo con: “Lạ quá, hình như có mùi gì đó...”

Ánh mắt Hoắc Phỉ Uyên chợt sắc lại: “Hôm nay dẹp loạn ở núi Nhạn Minh, có dính chút máu, vi thần đi tắm trước.”

Hóa ra là vì dẹp loạn nên về muộn, Tống Hi Nguyệt hiểu chuyện gật đầu: “Vậy đại nhân mau đi đi.”

Trong phòng tắm, Phúc Thuận đang hầu hạ.

Bồn tắm lớn bốc lên làn hơi trắng, nhưng đó không phải hơi nóng mà là sương lạnh tỏa ra từ đá vụn. Mỗi lần trở về trong tình trạng này, đại nhân đều phải ngâm mình trong nước đá rất lâu.

“Lần sau ta về muộn, cứ để công chúa nghỉ ngơi trước, không cần phải đợi.” Hoắc Phỉ Uyên dựa vào thành bồn, giọng điệu bình thản.

Phúc Thuận vâng dạ: “Vâng.”

Cuối cùng, Phúc Thuận do dự một lúc rồi nói: “Hôm nay công chúa nhất quyết đợi ngài, vẫn chưa dùng bữa...”

Hoắc Phỉ Uyên vốn đang nhắm mắt, nghe vậy liền đột ngột mở bừng mắt: “Giờ này rồi mà nàng ấy vẫn chưa dùng bữa sao?”

Phúc Thuận cúi đầu thấp hơn: “Là lỗi của nô tài...”

Lúc này, vệt đỏ trong mắt Hoắc Phỉ Uyên đã tan đi quá nửa. Hắn nhìn người kẹo cách đó không xa, bỗng nhiên bật cười rồi đứng dậy khỏi bồn tắm. Phúc Thuận lập tức đưa áo choàng qua.

Thức ăn trên bàn Tống Hi Nguyệt đã được dọn đi thay lại. Nàng đói cồn cào, đành lấy kẹo mà ban ngày Băng Hạ mua ở chợ ra ăn tạm.

Màu xanh là vị táo, màu tím là vị nho, màu cam là vị cam, còn kẹo sữa màu trắng...

Hết mất rồi.

Bên ngoài lại vang lên tiếng bước chân của Hoắc Phỉ Uyên. Tống Hi Nguyệt lập tức cất hũ kẹo đi rồi bước ra.

Hai người vừa nhìn nhau, Tống Hi Nguyệt còn chưa kịp nói thì tiếng bụng réo của nàng đã vội vàng vang lên, nghe thật đột ngột trong căn phòng yên tĩnh.

Mặt tiểu công chúa lập tức đỏ bừng như quả táo. Hoắc Phỉ Uyên sững sờ, rồi bật cười trầm thấp. Không cần hắn phân phó, Phúc Thuận đã vội đi truyền thức ăn.